1 → 9 (Hết)
GIANG HỒ +
Tên gốc: 小江湖 +
Tác giả: Quy Hồng Lạc Tuyết (Nhạn về tuyết rơi) (归鸿落雪) (2022) +
Số chương: 9 chương +
Tags: Truyện gốc, đam mỹ, lịch sử giả tưởng, tình yêu, góc nhìn của thụ, truyện ngắn (rất ngắn), trời xui đất khiến, truyện ngọt, nhẹ nhàng +
Tags do editor bổ sung: loạn luân, công nhỏ tuổi hơn, song sinh, thất lạc +
Edit/Beta: Haeun (15/07/2025) +
Raw: Tấn Giang +
Nhân vật chính: Kẻ ăn mày (thụ) x Sát thủ (công) +
Dàn ý: Cứu vớt nhân vật phản diện +
⋆꙳•❅‧*₊⋆☃︎‧*❆₊⋆ +
1. +
Nhóc ăn mày đã ngồi xin ăn trên con đường này rất nhiều năm. +
Cười nói tí toét, khéo léo nịnh nọt, len lén tích cóp được một túi bạc. +
Y muốn mua một mảnh đất. +
Không làm thằng ăn mày nữa. +
Nhưng sau khi y chính mắt nhìn thấy một tên mặc đồ đen cầm kiếm đâm xuyên qua cổ người khác trong con hẻm nhỏ, y cảm thấy đất này không trồng trọt gì nổi nữa. +
2. +
Sát thủ chém kiếm về phía y. +
Giết người diệt khẩu. +
Nhóc ăn mày sợ tới mức ngã ra đất, nhưng ai ngờ sát thủ ngã xuống, không đứng dậy. +
Y sờ thử, một tay đầy máu. +
“Hắn muốn giết ta, chẳng bằng ta giết hắn trước.” Nhóc ăn mày cắn răng, hai tay nắm chặt thanh kiếm kia. +
Y đá sát thủ một cái, miếng vải đen che mặt đối phương rơi xuống, thanh kiếm trong tay nhóc ăn mày suýt thì tuột mất. +
Tên sát thủ trông giống hệt y. +
3. +
Nhóc ăn mày hoài nghi hắn chính là đứa em trai song sinh đã thất lạc từ lâu của mình. +
Thiên tai mấy năm liên tục, cả nhà chạy nạn, cơ thể em trai không tốt, nên cha mẹ đã đổi em trai để lấy nửa cân gạo. +
Đáng tiếc, nửa cân gạo cũng không thể giúp cha mẹ sống sót. +
Y cũng bị cha mẹ bán đi, trời xui đất khiến trở thành kẻ ăn xin ở kinh thành. +
Dù sát thủ và y trông giống nhau y như đúc, nhưng trông hắn đẹp hơn y nhiều. +
Sạch sẽ gọn gàng, mặt mày lạnh lùng. +
Ừ thì, dáng vẻ nằm bất động trên giường muốn dùng ánh mắt giết chết y của hắn trông cũng rất lạnh lùng. +
4. +
Chắc là sát thủ đã trúng độc, miệng không thể nói, người không thể động đậy. +
Nhóc ăn mày dạt dào tình cảm kể cho hắn những chuyện cũ khi họ chưa lạc nhau, tình cảm dạt dào, khóc lóc kể lể. +
Sát thủ lạnh nhạt đối mặt, chẳng mảy may xúc động. +
Số bạc mà nhóc ăn mày cực khổ dành dụm đều lấy đi mua thuốc hết. +
Đau lòng. +
Sát thủ không chịu uống, nhóc ăn mày tức tới mức run cả tay, sau khi mắng hắn một trận, y nắm cằm hắn, miệng kề miệng cứng rắn đút thuốc cho hắn. +
Trong nháy mắt đó, có lẽ sát thủ đã muốn tự sát. +
Nhóc ăn mày tự nhiên cảm thấy như báo được thù lớn. +
5. +
Nhóc ăn mày bẩn thỉu, lôi thôi lếch thếch, nhưng đối mặt với gương mặt sạch sẽ của em trai, y không nhìn được sửa soạn lại bản thân. +
Môi hồng răng trắng, trông vẫn đẹp lắm. +
Dường như sát thủ đã có thể cử động, nhóc ăn mày vui vẻ đút thuốc cho hắn, rồi lại huyên thiên kể chuyện lúc trước. +
Y không để ý thấy vẻ mặt sát thủ có chút quái lạ. +
Hơn nửa tháng sau, sát thủ có thể xuống giường. +
Nhóc ăn mày hầm canh gà cho hắn, tận tình khuyên bảo hắn đừng làm sát thủ nữa, để hắn về quê làm ruộng với mình. +
Sát thủ lặng lẽ nhìn y, chỉ cúi đầu ăn canh. +
6. +
Nhóc ăn mày nhận ra sát thủ muốn rời đi, nửa đêm ngồi bên giường hắn thở dài. +
Y phát hiện mặt sát thủ hình như có hơi kỳ lạ, như là có một lớp da vểnh lên. +
Y dò xét vươn tay ra, sau đó lột xuống một lớp da. +
Bên trong là một gương mặt hoàn toàn khác với y, đường nét cứng rắn, mắt mày sâu thẳm. +
Sát khí lẫm liệt. +
Sát thủ lạnh lùng nhìn y chằm chằm, nói: “Ta không phải em trai ngươi.” +
“Đây là mặt nạ da người do tổ chức thu thập, em trai ngươi hẳn đã chết rồi.” +
Nhóc ăn mày ngay lập tức lạnh buốt tay chân, vô thức muốn chạy ra ngoài. +
Nhưng mà chân y mềm nhũn, ngã xuống đất, kinh hồn nhìn sát thủ càng lúc càng đến gần. +
7. +
Sát thủ không giết y, mà còn để lại cho y một túi bạc. +
“Ngươi về nhà làm ruộng đi, quên gương mặt này của ta.” +
Nhóc ăn mày siết chặt bạc, bật khóc. Y tưởng rằng người mình đã cứu là em trai, nhưng ai có ngờ lại là hung thủ giết em trai. +
Sát thủ nghe thấy tiếng khóc, hơi ngừng bước chân, nhưng vẫn không quay đầu lại, đi ra khỏi cửa. +
át thủ về đến tổ chức, đồng bọn nghi hoặc: “Sao ngươi lại đổi mặt, chẳng phải ngươi ghét đeo mặt nạ nhất à?” +
Hắn gỡ mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt giống y đúc nhóc ăn mày. +
Nhóc ăn mày vừa ngốc nghếch vừa dễ bị lừa, hắn đeo hai lớp mặt nạ, vì thế còn cố tình diễn kịch. +
Hy vọng anh trai hắn có thể về nhà cày ruộng thật tốt. +
8. +
Nhóc ăn mày không thể về nhà. +
Bạc đã bị sơn phỉ cướp mất, y bị bắt về sơn trại làm đầu bếp. +
Chẳng bao lâu sau, sơn trại đắc tội một nhân vật lớn, tất cả thổ phỉ đều bị chém đầu. +
Sát thủ mặc áo đen từ vũng máu bước lại gần, nhóc ăn mày trông thấy gương mặt giống hệt mình kia, sụp đổ òa khóc. +
“Tại sao ngươi vẫn còn đeo mặt nạ em trai ta? Ngươi có còn là người không?” +
Sát thủ thở dài, nhấc bổng người ném lên ngựa. +
Nhóc ăn mày tưởng hắn muốn giết người diệt khẩu, sợ tới mức ngất xỉu. +
Khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở một căn phòng xa lạ. +
9. +
Sát thủ đăng băng bó vết thương cho y. +
Nhóc ăn mày vừa sợ vừa tức, nói: “Vì sao ngươi không để em trai ta yên nghỉ?” +
Sát thủ nói: “Ta thích gương mặt này của em trai ngươi.” +
Nhóc ăn mày hiểu sai ý, tưởng là hắn có ham thích với đàn ông gì đó, rụt mạnh tay về. +
Sát thủ rút ra một thanh dao găm. +
Nhóc ăn mày sợ muốn chết, vừa khóc vừa ôm cổ hắn, hôn hắn một cách không lưu loát, nói: “Ngươi đừng giết ta, ta sẽ đối xử tốt với ngươi.” +
Bàn tay sát thủ định gắp dằm gỗ trong vết thương của y cứng đờ tại chỗ. +
Thật lâu sau, hắn mới cười khẽ một tiếng, ôm nhóc ăn mày nói: “Được.” +
“Vậy ngươi đừng bao giờ nghĩ tới việc rời xa ta nữa.” +
Hoàn thành, 20:54 15/07/2025 +