Skip to main content

31

Sáng sớm hôm sau, bệnh viện đã sắp xếp xe đến đón Tống Tinh Lan. Người của công ty bên Toronto cũng sắp hạ cánh, lúc đó sẽ đến bệnh viện gặp cậu. +

Tống Cẩn không đi cùng, anh cảm thấy không cần thiết. +

Tống Tinh Lan rất ngoan, ăn sáng xong thì đi rửa bát. Lúc xe đến, Tống Cẩn đang ngồi xổm trong sân trêu mèo, Tống Tinh Lan đứng bên cạnh anh, nói: “Anh ơi, em đi đây.” +

“Chiều tối là về rồi, em không cần phải như vậy.” Tống Cẩn không thèm nhìn cậu một cái: “Đi đi, trưa nhớ ăn nhiều cơm vào.” +

“Tối em muốn ăn thịt kho tàu, anh ơi. Em rất muốn ăn, ăn một miếng thôi cũng được.” +

“Ngoài ăn ra em còn biết làm gì nữa.” Tống Cẩn đứng dậy: “Mau đi đi.” +

“Vậy em đi nhé, anh muốn mua rau thì lấy tiền trong con heo đất của em ấy, tiền là của anh hết.” Tống Tinh Lan nhìn vào mặt Tống Cẩn, liên tục ám chỉ, liên tục nhấn mạnh. +

“Biết rồi.” Tống Cẩn ngừng một chút, đưa tay sửa lại mũ áo hoodie cho Tống Tinh Lan: “Ở ngoài nhớ ngoan ngoãn, người ta bảo làm gì thì hợp tác cho tốt, đừng có gây rối.” +

“Vâng.” Tống Tinh Lan gật đầu rất nghiêm túc, quay đầu nhìn ra cửa, thấy không có ai vào, thế là cậu nghiêng người hôn lên má Tống Cẩn một cái. Cậu hôn xong liền chạy, vừa chạy vừa vẫy tay với Tống Cẩn: “Em đi đây!” +

Tống Tinh Lan không có ở nhà, khoảng sân nhỏ lập tức trở nên trống trải và yên tĩnh lạ thường. Mặc dù Tống Tinh Lan bình thường cũng ra ngoài đánh mạt chược, nhưng trong tiềm thức Tống Cẩn vẫn cảm thấy cậu còn ở trong làng này rất gần mình, chứ không giống như bây giờ có cảm giác xa xôi quá. +

Buổi trưa ăn cơm một mình, Tống Cẩn chỉ nấu qua loa hai món. Chỗ ngồi đối diện trên bàn trống không. Kể từ khi mẹ mất, Tống Cẩn đã sống như vậy suốt nhiều năm, anh sớm đã quen rồi,nhưng giờ không có Tống Tinh Lan ngồi đối diện nói chuyện, gắp thức ăn cho anh, bỗng dưng có chút không quen. +

Ăn được vài miếng thì điện thoại reo lên. Anh cầm lên xem, đó là một số lạ. Tống Cẩn suy nghĩ một lát rồi vẫn quyết định bắt máy. +

“A lô, anh!” Giọng Tống Tinh Lan rất vui vẻ: “Anh ăn cơm chưa?” +

Tống Cẩn quay đầu nhìn ra ngoài cửa, nắng vàng rực rỡ. Mùa thu năm nay dường như đặc biệt dài, những chiếc lá rơi lướt qua không trung, đáp xuống mặt đất để tắm mình trong nắng. +

“Đang ăn đây.” Tống Cẩn nói: “Em ăn chưa?” +

“Vừa ăn xong, dở tệ.” Tống Tinh Lan nói: “Không ngon bằng anh nấu, mà em chẳng quen ai cả, họ nói gì em cũng không hiểu.” +

“Em cứ hợp tác kiểm tra cho tốt, đừng có nổi nóng đấy.” Tống Cẩn gắp một ít rau xanh vào bát, nói: “Tối anh làm thịt kho tàu cho em ăn.” +

“Thật không ạ!” Tông giọng của Tống Tinh Lan cao vút lên: “Cảm ơn anh cảm ơn anh cảm ơn anh cảm ơn anh!!!!” +

Tống Cẩn đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của các bác sĩ và nhân viên công ty ngồi bên cạnh Tống Tinh Lan lúc ấy. +

Sau đó người của công ty Tống Tinh Lan đã lấy lại điện thoại để nói chuyện. Đối phương nói với Tống Cẩn về kết quả kiểm tra của Tống Tinh Lan, khả năng phục hồi trí nhớ vẫn còn khó nói, nhưng may mắn đã có sự phục hồi rất lớn về mặt trí tuệ. Hiện tại, Tống Tinh Lan vẫn phụ thuộc vào Tống Cẩn không thể rời xa được. Vì vậy họ chỉ có thể nhờ Tống Cẩn giúp chăm sóc thêm, và chờ xem lần kiểm tra tiếp theo sẽ có kết quả như thế nào +

Đối phương còn hỏi Tống Cẩn liệu có thể thử kích thích trí nhớ của Tống Tinh Lan trong cuộc sống hàng ngày không, không cần phải quá cố ý. Bác sĩ nói rằng nếu có thể từ từ, từng bước một, Tống Tinh Lan có cơ hội phục hồi nhưng cần một khoảng thời gian dài hơn một chút. +

Tống Cẩn đáp: “Được, tôi hiểu rồi.” +

Anh hiểu, nếu một ngày Tống Tinh Lan phục hồi trí nhớ, người đầu tiên gặp họa là mình. +

+

Chập tối, trời dần sẩm lại. Tống Cẩn làm xong công việc trên tay, rồi vào bếp nấu bữa tối. Anh vừa bắt đầu thái rau thì nghe thấy tiếng xe hơi ngoài cổng lớn. +

Nhịp tim dường như tăng nhanh trong một giây. Tống Cẩn nhìn chằm chằm vào chiếc thớt, đột nhiên không biết nên thái ngang hay thái dọc nữa. +

Anh muốn quay đầu ra ngoài nhìn, nhưng không hiểu sao lại chỉ có thể giữ nguyên tư thế bất động, cho đến khi anh nghe thấy tiếng cổng sân được mở, có tiếng bước chân vang lên, đi qua cổng lớn, qua phòng khách, qua hành lang ngoài phòng ngủ. +

Cuối cùng Tống Cẩn quyết định không quay đầu, chuyên tâm thái rau của mình. +

Có người đi đến bên cạnh, nhưng không nói gì rồi lại đến gần hơn một chút, đứng ngay sau lưng Tống Cẩn. +

Tấm lưng anh như có nam châm, cảm nhận được một lực hút khó tả, nhưng cuối cùng vẫn là Tống Cẩn thu hút đối phương, Tống Tinh Lan từ phía sau ôm lấy eo Tống Cẩn, cằm tựa lên vai anh, nũng nịu nói: “Anh, em nhớ anh quá.” +

Động tác trên tay Tống Cẩn dừng lại một chút, rồi anh nói: “Buông tay ra, anh đang thái rau.” +

“Vẫn thái được mà.” Tống Tinh Lan cọ vào bên cổ Tống Cẩn, dính người vô cùng: “Ở ngoài chán lắm, ở nhà mình vẫn thoải mái hơn.” +

Tống Cẩn đột nhiên hỏi cậu: “Em có biết tại sao mình phải đến bệnh viện không?” +

“Biết chứ, đầu em bị thương mà, bây giờ vẫn còn sẹo đây này.” Tống Tinh Lan hôn lên dái tai Tống Cẩn, trả lời một cách thờ ơ, như thể chẳng quan trọng gì với cậu. +

“Em có muốn mình bình phục không.” Lưỡi dao đặt trên miếng thịt không thái xuống nữa, Tống Cẩn dừng mọi động tác, nhẹ giọng hỏi cậu. +

“Điều đó quan trọng sao?” Tống Tinh Lan hỏi ngược lại: “Bây giờ em rất vui, anh ạ, được ở bên anh là đủ rồi. Hơn nữa em thấy mình rất ổn, ổn vô cùng.” +

Tống Cẩn không nói gì nữa. +

Ăn tối xong, Tống Tinh Lan đề nghị muốn lên sân thượng ngắm sao. Tống Cẩn bèn cắt một ít hoa quả, rồi cùng cậu lên lầu. +

Nhưng tối nay dường như không có nhiều sao, trăng lại rất sáng, một vầng trăng bạc lấp lánh, che lấp cả những ánh sao thưa thớt, treo cao trên màn đêm tĩnh mịch. +

Tống Tinh Lan như thường lệ, ngắm cảnh đêm nhưng không nhìn trời, mà chỉ nhìn Tống Cẩn. Cậu vừa ăn quýt vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của anh. Tống Cẩn nhìn lên bầu trời, ánh trăng rơi trên khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ đó, ngay cả hàng lông mi cũng được phủ một lớp ánh sáng bạc. +

“Anh.” Tống Tinh Lan đột nhiên lên tiếng: “Hôm nay lúc đi khám, họ nói em đã quên hết mọi thứ, em thấy buồn cười thật.” +

“Buồn cười cái gì.” Tống Cẩn không nhìn cậu, chỉ ngẩng đầu ngắm trăng. +

“Em thấy em chẳng quên gì cả. Anh xem, em nhớ anh, anh tốt như vậy, em thích anh đến thế, anh chắc chắn là tất cả của em rồi. Em còn cần nhớ gì nữa chứ, chẳng cần gì hết.” +

Ánh trăng cũng có thể chói mắt đến vậy sao, chói đến mức Tống Cẩn cảm thấy hốc mắt mình cay cay, nối liền đến cả tâm can cũng đau buốt. +

Em trai anh nói những lời thật hay, trước đây Tống Cẩn cảm thấy Tống Tinh Lan đang kéo mình vào vực sâu, và bây giờ cũng vậy. Lúc này Tống Cẩn đang chênh vênh nơi bờ vực, khi lằn ranh giữa đạo đức và lý trí cũng chỉ mỏng manh tựa sợi chỉ. Tống Tinh Lan nắm tay anh, dùng tất cả những lời tỏ tình ngây thơ và chân thành nhất, để đưa anh vào một vực sâu khác. +

Tống Cẩn càng nhớ lại Tống Tinh Lan của quá khứ điên cuồng đến mức nào, thì bây giờ anh càng bị người trước mắt này làm cho lún sâu hơn. +

Tống Tinh Lan bóc một quả quýt, lột sạch cả xơ, rồi đưa vào tay Tống Cẩn, cậu nói: “Anh ơi, tối nay ít sao quá.” +

“Ừm.” Tống Cẩn nhận lấy quả quýt, đáp lời: “Chắc là do trăng sáng quá.” +

“Tại sao ban ngày lại không có sao hả anh?” Tống Tinh Lan hỏi. +

Tống Cẩn ăn quýt, chậm rãi nói: “Khi ban ngày đến, những ngôi sao sẽ tắt lịm, biến thành tro bụi rồi bay đi mất.” +

Giống như giữa họ vậy, chỉ cần Tống Tinh Lan tỉnh táo lại, màn đêm sẽ bị xé toạc, bầu trời sao sẽ sụp đổ, và tất cả những gì tốt đẹp sẽ tan thành tro bụi trong chớp mắt. +

“Vậy nên em thích buổi tối, chỉ có buổi tối anh mới có thời gian ngồi nói chuyện với em.” Tống Tinh Lan nghiêng đầu ghé lại gần, ngước mắt nhìn Tống Cẩn từ dưới lên, hỏi: “Anh ơi, em hôn anh được không?” +

Tống Cẩn quay đầu lại, phía trên anh là bầu trời đêm xanh thẳm với ánh trăng vô biên. Từ góc nhìn của Tống Tinh Lan nhìn lên, đường nét gương mặt Tống Cẩn mềm mại như cơn gió đêm nay, đuôi tóc khẽ lay động, rất giống như khi Tống Tinh Lan nhìn về phía ngọn núi xa xa, thấy khu rừng bị gió thổi lay động. Sống mũi cao thẳng đón lấy ánh trăng, đó là dòng suối trong vắt chảy trong khe núi. +

Mọi thứ đều rất yên tĩnh, tiếng lá cây xào xạc, tiếng động nhẹ nhàng thỉnh thoảng vọng lại từ cánh đồng, cơn gió lướt qua tai, tất cả những âm thanh nhỏ bé nhưng rộng lớn ấy đều biến thành những thanh âm nền khe khẽ, tạo nên một không khí lãng mạn dưới ánh trăng. +

Tống Cẩn cụp mắt nhìn đi chỗ khác, ánh trăng không hề nể nang, tàn nhẫn chiếu rõ cả khuôn mặt và vệt ửng hồng trên vành tai anh. Một lúc sau, anh quay đầu lại nhìn thẳng vào Tống Tinh Lan, nói: “Được.” +

Trong đôi đồng tử long lanh của Tống Tinh Lan phản chiếu rõ ràng hình bóng của Tống Cẩn. Cậu đưa tay ôm lấy cổ anh, không nói một lời, nghiêng người ghé sát lại, nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới của anh. +

Rừng núi xa xôi, cánh đồng yên tĩnh, ánh trăng thanh bình, tất cả những gì to lớn và tĩnh lặng tách biệt với thế giới bên ngoài. Họ ngồi dưới bầu trời đêm, không khí cuối thu mát lạnh và trong lành, nhưng nụ hôn lại mang theo một nhiệt độ riêng. Quả quýt tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, được nắm chặt trong lòng bàn tay, như một bí mật chỉ thuộc về riêng họ. +

img-176019398905430136e228fbe2e729c83d0d4b5f8c66b6b714bc0133bea09b156a04861cbd6ac
img-1760193982590687297392b1f3117b16368414ecc665508c4cfbe4dca43390138cb7c5e169bb6
img-1760193960514508a21cdd366bba42a6794dd087765dc7a8f4d8eb9135a1dad9dd4c47ad3f8fa +

Weibo: HaBingka +

dathaiPiter
Bình luận
Đóng

Bình luận (7)

Để lại một bình luận

Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận. +

* Chú ý: Những bình luận vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng sẽ bị xóa kèm quà tặng.