Skip to main content

47

Hơn một tháng sau là sinh nhật mẹ, Tống Cẩn đến nghĩa trang. Trước khi qua đời, mẹ đã nói với Tống Cẩn rằng lúc còn sống bà không mấy khi tổ chức sinh nhật, dặn Tống Cẩn sau này nếu muốn cúng bái bà thì hãy đến vào ngày sinh, đừng đến vào ngày giỗ. Thế là từ đó, Tống Cẩn chỉ đến nghĩa trang vào ngày sinh nhật của mẹ. +

Nghĩa trang nằm ở sườn núi bên kia, ông bà ngoại của Tống Cẩn cũng được chôn cất ở đó. Tuy có hơi hoang vắng nhưng Tống Cẩn biết, mẹ yên nghỉ ở đó sẽ rất an lòng, vì bố mẹ bà ở rất gần bà. +

Năm nay mưa dường như đặc biệt nhiều, cả mùa xuân đầu mùa luôn chìm trong những ngày mưa lạnh ẩm ướt. Hôm nay trời khá hơn một chút, buổi sáng không mưa. Tống Cẩn cầm ô và tiền giấy, đặt lên chiếc xe điện rồi ra ngoài. Chiếc xe điện này là xe cũ, anh mua lại từ một người dân làng cách đây không lâu, chỉ mất vài trăm nghìn. Có hỏng thì vứt đi cũng không tiếc, mà thỉnh thoảng đi lại cũng tiện. +

Mưa lạnh kéo dài, cái chân bị thương của Tống Cẩn thỉnh thoảng lại đau nhức. Bây giờ có xe điện cũng tiện hơn một chút. +

Trong hơn một tháng Tống Tinh Lan rời đi, cậu vẫn liên tục cho người đến nhà, thay điều hòa, thay bình nóng lạnh, còn làm cho Bưởi Bồ Đào một cái ổ mèo sang trọng và ấm áp. Về sau, Tống Cẩn không cho ai vào nhà nữa, chỉ nói họ về đi anh không cần. Anh thực sự không cần. Trong ba năm Tống Tinh Lan không có ở đó, một mình anh sống vẫn rất tốt. Sau đó Tống Tinh Lan mất trí nhớ xen vào cuộc sống của anh, chẳng bao lâu sau lại tỉnh táo, làm cho mọi thứ rối tung cả lên. Tống Cẩn không muốn đi vào vết xe đổ ấy nữa. Những gì nên nói anh đã nói rồi, những gì nên bày tỏ cũng đã bày tỏ rồi, thật sự không còn chút sức lực nào để hao tổn thêm. +

Vừa đến nghĩa trang thì trời đổ mưa, Tống Cẩn cầm ô quỳ trước mộ mẹ, nhìn ngọn lửa đang cháy bập bùng. Anh thấy người khác khi cúng bái thường có rất nhiều chuyện để nói với bia mộ, nào là gần đây gia đình sống cũng không tệ, phù hộ cho cả nhà năm nay thế này thế kia, thiếu tiền thì báo mộng này nọ… Tống Cẩn lại chẳng biết phải nói gì, mặt bị hơi nóng của lửa hắt vào làm cho hơi nóng lên. Mưa rơi lộp độp trên ô, anh nhìn bức ảnh đen trắng trên bia mộ, im lặng một lúc rồi nói: “Mẹ, bây giờ con vẫn ổn, Tống Tinh Lan cũng sống rất tốt, công ty của nó niêm yết rồi ạ.” +

“Qua một thời gian nữa, con định về thành phố, thuê một căn nhà để yên tâm ôn thi. Đợi thi đỗ con sẽ đến thăm mẹ, báo cho mẹ một tiếng.” +

“Hôm đó con đã nói với nó rất nhiều điều, con cũng không biết tại sao mình lại nói những lời đó nữa, cảm giác không giống con chút nào, nhưng con luôn cảm thấy phải nói, phải nói cho tuyệt tình, nói cho rõ ràng, cũng là để Tống Tinh Lan suy nghĩ cho thông suốt.” +

“Nếu mẹ biết con và nó thành ra thế này… chắc sẽ mắng chết con mất. Trước đây con mãi không dám nói với mẹ.” “Tống Tinh Lan không phải là một người em tốt, mà con cũng chẳng phải là một người anh tốt.” +

Tống Cẩn ngập ngừng: “Anh trai bình thường sao lại có thể với em trai mình… Trước đây con luôn dùng lý do ‘chúng không phải là một người’ để lừa dối bản thân, nhưng nghĩ lại dù nó có mất trí nhớ, nó vẫn là em trai con. Con… quả thực đã làm sai rồi.” +

Mưa ngày càng lớn, nước mưa lênh láng trên mặt đất dập tắt đống lửa, chỉ còn lại làn khói mờ ảo bốc lên. Tống Cẩn đứng dậy, mưa lớn làm cho xung quanh trắng xóa, cả thế giới chỉ còn lại tiếng mưa rào rạt, trời tối sầm lại, cái lạnh bao trùm khắp nơi. Anh dập tắt hoàn toàn đống tro tàn, rồi đi theo con đường nhỏ ra ngoài, xuống một con dốc đến bên chiếc xe điện. +

Tống Cẩn đã từng nghĩ chiếc xe điện cũ này chắc không bền, nhưng không ngờ lại không bền đến thế. Chỉ bị mưa dầm vài phút mà nó đã không hoạt động nữa, không biết là ắc quy bị dính nước hay là có vấn đề ở đâu, tóm lại là nó hỏng rồi. +

Từ đây đến chân núi còn một đoạn khá xa lại toàn là đường đất. Mà từ chân núi này đến chân núi bên kia cũng còn một đoạn rất dài nữa. Mưa lớn như thế này, nếu đi bộ về nhà, cái chân này của anh chắc cũng chẳng cần nữa. +

Chiếc ô bị mưa quất vào run lên bần bật, Tống Cẩn suy nghĩ một lát, rồi lại đi ngược lên dốc, ở đó có một cái đình nhỏ, có thể tạm trú một lúc. Trời càng lúc càng âm u, xung quanh là những hàng cây cao vút, bên kia lại là nghĩa trang u ám. Nói không sợ là nói dối. Tống Cẩn gập ô lại, dựa vào cột đình ngồi xổm xuống, lấy điện thoại ra định nhờ một người dân làng có quan hệ tốt hơn đến đón mình một chút, ai ngờ điện thoại lại mất tín hiệu. +

Đúng là người gặp xui thì họa vô đơn chí, Tống Cẩn thở dài, cất điện thoại vào túi. Mưa càng lúc càng lớn, tạt xiên qua đình vào người và mặt, gió cũng lạnh buốt, xung quanh là tiếng gió rít gào. Tống Cẩn vùi mặt vào đầu gối, giày của anh đã ướt sũng, ống quần cũng ướt đẫm, dính vào bắp chân, lạnh buốt đến đau nhói. +

Thôi bỏ đi, Tống Cẩn tự an ủi mình, so với những chuyện khác, đây chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, nhưng cứ ngồi đây mãi cũng không phải là cách, trời đã gần tối rồi, nếu mưa cứ không tạnh, anh không thể nào ngồi đây qua đêm được. +

Tống Cẩn từ từ đứng dậy, vì ngồi lâu nên chân hơi đau. Anh đi vài bước, khó khăn mở ô ra, bây giờ chỉ có thể đi bộ về, biết đâu giữa đường gặp được xe, đành trông vào may mắn vậy thôi. +

Ra khỏi đình nhỏ, Tống Cẩn cẩn thận đi xuống con dốc. Chiếc xe điện kia vẫn đứng trơ trọi trong mưa, trông vô cùng cô độc, nhưng Tống Cẩn bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, chẳng rảnh đâu mà quan tâm đến nó nữa. Đi chưa được hai bước, chân bị một sợi dây leo vướng phải, Tống Cẩn loạng choạng, ngã khuỵu một gối xuống, một khuỷu tay chống đất, lòng bàn tay kia ấn vào sỏi đá, chiếc ô cũng úp xuống đất, bị đè đến biến dạng. +

Mưa như trút nước xuống đầu, Tống Cẩn hít một hơi thật sâu, muốn đứng dậy, nhưng đầu gối đau quá, anh chỉ có thể miễn cưỡng cầm ô lên trước. Đến lúc này, anh đã chẳng còn tâm trí đâu để mà than thở cho hoàn cảnh của mình nữa. Tống Cẩn dùng một chân chống đỡ cơ thể, cẩn thận đứng thẳng dậy. +

Gió đột nhiên lại lớn hơn, thổi qua rừng cây, tạo ra những âm thanh kỳ quái. Chiếc ô trong tay Tống Cẩn bị thổi nghiêng ngả, trời dường như càng tối hơn. Trong lòng anh đột nhiên dấy lên một nỗi hoảng sợ nặng nề. Tống Cẩn cà nhắc đi về phía trước, ép mình không được nhìn lung tung, chỉ nhanh chóng đi thẳng, nhưng con người một khi đã có suy nghĩ nào đó, càng kìm nén nó lại càng không thể thoát ra được. Tống Cẩn cúi đầu cố gắng kiềm chế ánh mắt, nhưng khóe mắt luôn liếc thấy thứ gì đó, những cái cây lắc lư, những bóng đen không rõ ràng trong màn mưa, thậm chí anh đã bắt đầu cảm thấy sau lưng có thứ gì đó đang theo sát mình. +

Càng nghĩ càng hoảng, cảm giác bất lực ập xuống. Tống Cẩn khập khiễng đi xuống dốc, ô cũng không cầm vững, ướt nhẹp cả người vô cùng chật vật, nhưng anh chẳng dám dừng bước chỉ muốn trốn thoát. +

Trong lúc tim đập thình thịch, tiếng xe hơi mơ hồ vang lên ở phía xa, tầm nhìn đột nhiên sáng lên. Tống Cẩn quay đầu lại, thấy ở đầu con đường núi xuất hiện một chiếc xe, đèn sáng chói, bánh xe nghiền nát bùn lầy, cứ thế chạy thẳng về phía mình. +

Rõ ràng không nhìn thấy người trong xe, nhưng không biết tại sao, Tống Cẩn lại theo bản năng cảm thấy đó hẳn là Tống Tinh Lan. Cả người dường như lập tức thả lỏng. Tống Cẩn đứng tại chỗ, nhìn chiếc Cayenne dừng lại cách mình chừng hai mét. Thân xe vốn sạch sẽ đã bị bùn đất bắn đầy. +

Cửa ghế lái mở ra, Tống Tinh Lan bước xuống cầm một chiếc ô đen, đạp lên bùn ướt sũng mà đi về phía Tống Cẩn. Khuôn mặt đó trong bóng tối mang một cảm giác khác lạ. Dù trong quá khứ, người này là tâm ma của anh, nhưng Tống Cẩn phải thừa nhận, ít nhất là vào khoảnh khắc này, em trai anh đã cho anh một cảm giác an toàn chưa từng có. +

Tống Cẩn cũng đã từng trải qua cảm giác an toàn, khi ở cùng bạn bè, khi anh ôm Bưởi Bồ Đào co ro trong phòng, đều là những khoảnh khắc rất đỗi giản đơn, nhưng để có được cảm giác tương tự từ Tống Tinh Lan, quả thực là lần đầu tiên. Có một giây, Tống Cẩn nhớ lại đêm Bưởi Bồ Đào đi lạc, Tống Tinh Lan cũng từ trong mưa đi về phía anh như thế này. +

Tống Tinh Lan đi đến trước mặt Tống Cẩn, lấy chiếc ô có hình dạng kỳ quặc trong tay anh ném sang một bên, rồi cầm ô của mình qua che cho anh, nhìn xuống chân Tống Cẩn, lông mày hơi nhíu lại: “Ngã à?” +

Dường như đã lâu không nghe thấy giọng cậu, Tống Cẩn gật đầu: “Ừ.” +

“Lên xe đi.” Tống Tinh Lan đỡ vai Tống Cẩn, khẽ hỏi: “Đi được không?” +

“Được.” Tống Cẩn nói. +

Tống Tinh Lan khoác tay Tống Cẩn, gần như nhấc bổng anh lên, giảm bớt phần lớn áp lực lên chân cho anh. Hai người đi đến bên xe, Tống Tinh Lan mở cửa sau, Tống Cẩn nhìn đôi giày của mình và con đường bùn lầy dưới chân: “Xe của cậu…” +

“Lên đi.” Tống Tinh Lan nói: “Đừng quan tâm đến xe nữa.” +

Tống Cẩn được cậu đỡ lên ghế sau, sau đó Tống Tinh Lan gập ô, lên ghế lái. Kết quả là khi khởi động xe thì phát hiện lốp xe bị kẹt trong vũng bùn, không đi được. +

Mặc dù đều không đi được, nhưng nói thế nào thì xe hơi cũng hơn xe điện ở chỗ có cái nóc, ít nhất có thể trốn mưa trong xe. Tống Tinh Lan thử mấy lần, sau khi xác định không thể đi ra được, cậu bèn xuống xe rồi sang ghế sau. Cậu nhặt một cái túi bên cạnh lên, nói: “Thay quần áo đi.” +

Trong túi có một chiếc khăn, một chiếc áo phông, một chiếc áo len, một chiếc quần và một đôi tất. +

Trong xe máy sưởi bật đủ ấm. Tống Cẩn lấy khăn giấy lau nước mưa trên mặt, nói: “Không sao đâu, tôi ngồi một lúc là hết lạnh thôi.” +

“Cởi ra.” Tống Tinh Lan nhìn anh, giọng có chút không cho phép phản đối: “Xem ngã có nặng không.” +

(Ghi chú: Đốt tiền giấy là để tạo không khí, hy vọng mọi người đừng vì thế mà chỉ trích Tống Cẩn…) +

dathaiPiter
Bình luận
Đóng

Bình luận (6)

Để lại một bình luận

Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận. +

* Chú ý: Những bình luận vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng sẽ bị xóa kèm quà tặng.