Skip to main content

Chương 17: Phát hiện

CHƯƠNG 17 – PHÁT HIỆN +

Hôm sau là thứ 7, sáng sớm, Nguyên Tích dẫn La Tiểu Lâu đến câu lạc bộ cơ giáp. Suốt quãng đường tốc độ xe bay nhanh như chớp khiến La Tiểu Lâu khi đến nơi vẫn không nhìn rõ đông tây nam bắc. +

Nguyên Tích quẹt thẻ, nhân viên công tác của câu lạc bộ lập tức tiến lên, dẫn Nguyên Tích vào một phòng huấn luyện, đây là nơi để chiến sĩ cơ giáp tập luyện nên không gian rất rộng lớn. +

Chờ nhân viên đi rồi, Nguyên Tích ấn nút không gian trên cổ, một cỗ cơ giáp màu trắng thật lớn xuất hiện trước mặt La Tiểu Lâu. +

Cao 11-12 mét, toàn thân màu trắng bạc, không thể nhìn ra là chất liệu gì, cả người như tắm trong ánh sáng, cũng như chủ nhân của nó, kiêu ngạo mà đẹp đẽ mê người. +

La Tiểu Lâu vui sướng đi một vòng xung quanh cơ giáp, cậu vừa mong được một lần lái cỗ cơ giáp xinh đẹp này, vừa muốn tháo dỡ nó ra, nghiên cứu tất cả các linh kiện một lần. +

Nguyên Tích khoanh tay đứng nhìn một lát, rốt cuộc đi tới, thản nhiên hỏi: “Cậu muốn theo tôi vào xem không?” +

“Tôi… tôi có thể sao?” La Tiểu Lâu lắp bắp hỏi lại, vui đến sáng mắt, Nguyên Tích không phải là người dễ nói chuyện, lúc đầu, ngay cả chạm hắn cũng không cho cậu chạm vào. +

“Đương nhiên, tôi có thể cho phép cậu đi vào một lát.” Nguyên Tích gật đầu, kiêu ngạo tuyên bố, sau đó nhìn thân thể nhỏ gầy của La Tiểu Lâu, hắn do dự một chút, cánh tay cứng đờ ôm lấy eo cậu, mũi chân chạm đất, nhanh chóng nhảy lên. +

Tim La Tiểu Lâu vọt đến tận cổ, cậu không ngờ Nguyên Tích ôm người khác mà vẫn có thể di chuyển với tốc độ nhanh như vậy. Chẳng lẽ muốn điều khiển cơ giáp đều cần loại thể lực biến thái thế này sao? Ông trời ơi, cậu thật sự có thể làm được sao… +

Không quá 5 giây, hai người đã ở trong khoang điều khiển. +

La Tiểu Lâu ngồi vào ghế phụ bên cạnh Nguyên Tích, vị trí này không cần lái cơ giáp, nếu thực hiện tốt biện pháp phòng hộ thì người bình thường cũng có thể tiến vào. +

Bên trong khoang điều khiển dùng trắng bạc làm tông màu chính, các phím ấn là màu đen, trông cũng giống cơ giáp trên mạng giả thuyết, nhưng La Tiểu Lâu vẫn tò mò nhìn ngó khắp nơi. +

La Tiểu Lâu bật dậy khỏi chỗ ngồi, rướn người nhìn về phía màn hình và bàn phím trước mặt Nguyên Tích. +

“Ngồi xuống, đừng lộn xộn.” Nguyên Tích trừng La Tiểu Lâu, khởi động trang bị an toàn cho cậu. +

“Tôi không biết bên trong cơ giáp còn có ghế phụ, cơ giáp DOPP 01 của tôi căn bản không có vị trí này. Oa, thật tốt quá!” La Tiểu Lâu cứ nói không ngừng như đồ nhà quê. +

“Đương… đương nhiên là có, cơ giáp cao cấp đều có ghế phụ.” Nguyên Tích không được tự nhiên thoáng nhìn La Tiểu Lâu đang hưng phấn: “Chẳng qua, khoang điều khiển chính là vị trí trái tim của cơ giáp, chủ nhân cơ giáp bình thường sẽ không cho phép người khác tiến vào… như chỗ này, tôi chưa bao giờ cho người khác bước vào.” +

La Tiểu Lâu kinh ngạc quay đầu nhìn Nguyên Tích hơi đỏ mặt, lập tức hiểu được hắn lại không được tự nhiên mà giúp cậu, vì thế La Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh, anh thật đúng là… chủ nhân tốt nhất.” Khụ, ôi trời, tha cho cậu đi, vỗ mông ngựa mà gớm quá à! +

Quả nhiên, Nguyên Tích ghét bỏ liếc cậu một cái. +

“Anh có thể nói sơ qua về chức năng của những phím này cho tôi biết không?” La Tiểu Lâu vờ như không thấy, da mặt dày hỏi, chỉ cần nhớ đến việc mình bị GD giết mà không có khả năng phản kháng, trong lòng cậu rất không thoải mái, hơn nữa, học những thứ này đối với chuyên ngành của cậu cũng rất có ích. +

Hiếm khi Nguyên Tích đồng ý mà không hề châm chọc, hắn ngồi nghiêm chỉnh, bắt đầu giảng giải rất nghiêm túc, phân loại các phím theo chức năng rồi thuyết minh cho La Tiểu Lâu, còn làm mẫu cho cậu xem. +

Khi Nguyên Tích giảng đến những phím ở sát bên phải, La Tiểu Lâu ngồi bên trái hắn rướn người nghiêng lại đây. +

Nguyên Tích cứng ngắc, phiền muộn nhìn La Tiểu Lâu gần như dựa vào người hắn. Ban ngày ban mặt mà muốn nhào vào trong ngực hả, sao cậu không biết rụt rè một chút vậy! +

Nguyên Tích vươn tay, chạm vào người La Tiểu Lâu, thân thể dưới tay hơi phát run, cánh tay Nguyên Tích vốn muốn đẩy cậu ra lại đổi thành tư thế ôm, khi La Tiểu Lâu kinh ngạc quay qua, hắn “tức” đến đỏ bừng mặt, nói: “Cậu làm thế… tôi rất bất tiện, đã phiền phức lại còn vướng víu, thôi, để tôi cầm tay cậu dạy cậu những phím chức năng.” +

Vì đây là lần đầu tiên được học tri thức điều khiển cơ giáp, La Tiểu Lâu hưng phấn đến run người, tuy Nguyên Tích tức đến đỏ mặt cũng không thể dao động quyết tâm học tập của cậu. Không thèm để ý đến thể diện, miệng chỉ lo nói lời nịnh nọt: “Cảm ơn rất nhiều, vất vả anh quá, vậy đi, đêm nay tôi mát xa cho anh nhé, tôi rất muốn học, mà anh lại dạy tốt như vậy.” +

Chờ Nguyên Tích giải thích xong tất cả các phím, lại đẩy La Tiểu Lâu ngồi về ghế phụ, nói: “Tôi cần phải luyện tập, sẵn tiện làm mẫu vài động tác cơ bản cho cậu xem, tốt nhất là cậu nên ghi nhớ cẩn thận, đừng mong tôi sẽ làm lại lần thứ hai.” +

La Tiểu Lâu gật đầu liên tục, ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ xem thao tác tay của Nguyên Tích cùng sân bãi xuất hiện trên màn hình. +

Nguyên Tích lái cơ giáp đến khu luyện tập vượt chướng ngại vật, từ đường thẳng cơ bản nhất, đổi phương hướng, đến nhanh chóng vượt chướng ngại vật, động tác càng lúc càng nhanh. Cơ giáp màu trắng di chuyển trong phòng huấn luyện, thoắt ẩn thoắt hiện lại mang theo vẻ đẹp tao nhã. +

Trong một căn phòng kiểm soát, một người vuốt cằm nói: “Đã lâu lắm rồi cậu ta không luyện tập cơ bản, chẳng lẽ hôm nay bị chập?” +

Nhân viên phục vụ bên cạnh người này gật đầu, Nguyên Tích vậy mà lại mang người khác vào khoang điều khiển của hắn, nhất định là bị chập rồi. +

Khi Nguyên Tích dừng lại, La Tiểu Lâu dù ngồi ở ghế phụ cũng đã đổ mồ hôi đầy đầu, thở hổn hà hổn hển. +

Nhanh, quá nhanh! Dù là tốc độ tay hay năng lực phản ứng đều đạt đến tốc độ mà La Tiểu Lâu chưa từng thấy, không hổ là gen cấp S mạnh mẽ, chẳng lẽ mọi người trong lớp 1 đều lợi hại vậy sao? +

Nguyên Tích quay đầu nhìn La Tiểu Lâu một cái, nói: “Hừm, dù gì cũng đã vào một chuyến, cho cậu một cơ hội thực tiễn, bên cạnh động cơ là hộp năng lượng, cậu đi đổi một cái thử xem.” +

Nói xong, vứt cho La Tiểu Lâu một hộp năng lượng cấp 3, tay La Tiểu Lâu run lên, hộp năng lượng cấp 3… 140.000 ĐLB, nếu bị hỏng chắc chắn cậu đền không nổi! +

Nhưng rõ ràng nó rất đơn giản, bản thân La Tiểu Lâu cũng muốn quý trọng cơ hội thực tiễn này, vì thế run tay nhấn lên chốt mở, màn hình biểu thị đồng ý đổi hộp năng lượng, La Tiểu Lâu cầm hộp năng lượng vươn tay về phía Nguyên Tích. +

“Từ Từ.” Nguyên Tích bỗng cau mày. +

“Làm sao vậy?” La Tiểu Lâu nơm nớp lo sợ hỏi. +

“Không đúng, màu của hộp năng lượng này…” Nguyên Tích vừa nói vừa cầm lấy hộp năng lượng trong tay La Tiểu Lâu, quả nhiên đã biến thành 0 la. +

La Tiểu Lâu hoảng đến run lên, giọng nói nức nở: “Tôi, tôi… hẳn là do tôi làm hỏng rồi, tôi sẽ đền cho anh.” +

Trời ơi, chẳng lẽ cậu là sát thủ hộp năng lượng sao, hay là cậu có thể chất phá hỏng hộp năng lượng, quả nhiên xuyên qua rồi sẽ thành biến thái, cậu biết mà! +

Nguyên Tích trừng mắt liếc La Tiểu Lâu, nhưng cũng không tức giận: “Thôi, tôi không nên trông chờ vào cậu.” Nói xong, hắn tự mình cầm một cái mới thay vào. +

Viên ngọc xanh biếc trước ngực La Tiểu Lâu ngày càng sáng rõ, La Tiểu Lâu cảm thấy ngực nóng lên, chỉ nghĩ rằng do mình không quen ở trong khoang điều khiển. +

Buổi trưa, sau khi luyện tập xong, Nguyên Tích và La Tiểu Lâu rời khỏi câu lạc bộ. +

Lần này La Tiểu Lâu thức thời chủ động bảo Nguyên Tích dẫn cậu đi mua bánh kem Tam Mộc, vẻ mặt Nguyên Tích như muốn nói ‘đúng là chỉ biết làm nũng khiến người ta không có biện pháp’, nhưng cuối cùng vẫn lái xe đến đó. +

Tới tiệm bánh, lần đầu tiên Nguyên Tích xuống xe theo La Tiểu Lâu đi vào trong, lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt của nhân viên phục vụ. La Tiểu Lâu đang do dự không biết có nên mua một cái bánh lớn một chút cho Nguyên Tích không thì hắn đã đứng trước quầy bánh kem trái cây* đắt nhất, lịch sự mỉm cười với nhân viên phục vụ, “Này, cái này, mỗi loại 2 cái.” +

Không mất bao lâu, 4 hộp bánh kem đã được đóng gói xong, khi nhìn thấy nhân viên phục vụ đỏ mặt, Nguyên Tích không chút vấp váp nói: “Cô biết đấy, trong nhà có người không thể nhịn được chút sở thích nho nhỏ.” Vừa nói vừa gọi La Tiểu Lâu: “Này, cầm bánh kem của cậu đi.” +

Vì thế, dưới cái nhìn khác thường của các nhân viên phục vụ, La Tiểu Lâu cầm 4 hộp bánh kem ra khỏi cửa tiệm, vừa đi vừa ngơ ngác hỏi: “Có chuyện gì vậy? Ánh mắt của các cổ như vậy là sao?” +

Nguyên Tích vô cùng bình tĩnh mở cửa xe, mang theo “người nhà” cùng “4 hộp bánh kem của người nhà” biến mất khỏi tiệm bánh. +

Một nữ nhân viên phục vụ trong mắt đầy những trái tim hồng: “Ôi! Nếu tôi có thể gả cho một người đàn ông vì tôi mà tự mình vào tiệm mua bánh kem…” +

Một người khác với giọng điệu mơ màng tiếp lời: “Anh ta chắc chắn vô cùng cưng chiều cậu ấy! Cái gì cũng không nỡ để người yêu làm, không chừng còn mua cả người máy gia dụng ở nhà!” +

“Ò~ đúng là một người hạnh phúc….” +

Mà hiện tại, La – hạnh phúc – Tiểu Lâu bưng cơm lên bàn, miệng than thở: “Anh còn nuốt được cơm tối sao?” +

Thật ra, biểu hiện lần này của Nguyên Tích đã khá hơn nhiều rồi, sau khi hỏi ý kiến của cậu mới chén sạch “3 hộp bánh kem của La Tiểu Lâu”, để lại 1 hộp cho cậu. +

Nguyên Tích nhìn La Tiểu Lâu, đem phần ăn thuộc về mình kéo đến trước mặt. +

“Thật ra, tôi vẫn luôn muốn hỏi, sao anh có thể chịu được cơm tôi nấu nhỉ? Sao không đóng gói ở trường mang về?” La Tiểu Lâu thuận miệng hỏi. +

“Hừ, thật ra cũng tạm được, cho dù cậu nấu khó ăn hơn nữa thì tôi cũng sẽ cố chịu.” Nguyên Tích vừa ăn vừa bắt bẻ. +

Buổi tối, sau khi La Tiểu Lâu dọn dẹp phòng tắm cho Nguyên Tích xong, hắn đã mặc áo tắm nằm sẵn trên giường chờ cậu, tư thế kia khiến La Tiểu Lâu muốn vờ đi khỏi cũng hơi ngượng ngùng. +

Nguyên Tích cúi đầu nhìn La Tiểu Lâu ngồi trên người hắn mát xa, ngón tay cậu vừa thon vừa dài, rất trắng, hơn nữa hình dạng rất đẹp, lòng bàn tay có những vết chai mỏng, sờ lên người vô cùng thoải mái. +

Không có sức mạnh, gen cũng không tốt, thật ra bộ dáng không tồi, lại ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa không có gì nguy hiểm, không cần đề phòng… đây là người mà mình đã chọn, Nguyên Tích hài lòng nghĩ. +

____________________°•°○☆○°•°_________________ +

Ngày hôm sau là chủ nhật, La Tiểu Lâu dựa theo kế hoạch đã định, đi đến chỗ làm công, khi đến nơi mới phát hiện chú Dương phụ trách cậu không có ở đó. +

Sau khi nghe ngóng, mọi người đều cười tủm tỉm nói với La Tiểu Lâu, lần này Dương Dật đã ký được hợp đồng với tập đoàn Cain, là một công thần, hiện tại ông đã được điều đến tổng công ty làm quản lý cao cấp. +

La Tiểu Lâu hơi tiếc nuối, dù sao chú Dương cũng chăm sóc cậu rất nhiều. +

Một phó tổng cười nói với La Tiểu Lâu, cậu hiện giờ sẽ do ông phụ trách, vị phó tổng này biết La Tiểu Lâu tốc độ cao, lại không biết lần cuối cùng cậu phụ trách là linh kiện cấp 2. Còn dặn La Tiểu Lâu chọn loại mà cậu quen thuộc nhất, làm nhanh nhất. +

La Tiểu Lâu ngẫm nghĩ, chọn linh kiện số 05 mà mình làm đầu tiên khi đến đây, cùng với linh kiện số 08 cũng là một loại linh kiện cấp 1 khác. Vì hiện giờ cậu đang học về linh kiện cấp 1, nên thà rằng lời ít tiền ít cậu cũng muốn được tiếp xúc với linh kiện thực tế. +

Giữa trưa, La Tiểu Lâu mang 3 tổ linh kiện số 05 cùng 1 tổ linh kiện số 08 đã hoàn thành giao lên, linh kiện số 08 là lần đầu tiên gia công nên La Tiểu Lâu cũng không cải tiến gì. +

Nhưng La Tiểu Lâu ngạc nhiên phát hiện những người phụ trách thu linh kiện từ công nhân nhìn rất xa lạ, hơn nữa hai phó tổng đối với bọn họ rất cung kính. +

Lúc ăn cơm, La Tiểu Lâu nhỏ giọng hỏi chuyện gì đã xảy ra. +

Công nhân ngồi bên cạnh nói với cậu: “Ai mà biết, sau khi phó tổng Dương ký hợp đồng rồi rời đi thì bên trên phái nhóm người này đến, nghe nói linh kiện của chúng ta mỗi lần gia công xong đều được đem đi đo lường kiểm tra chất lượng, bây giờ yêu cầu đúng là càng ngày càng nghiêm.” +

La Tiểu Lâu ngẩng đầu nhìn, dường như công nhân cũng không thay đổi, xem ra việc kiểm tra này cũng không nghiêm khắc lắm. +

Sau giờ cơm trưa, vài người cùng nhau ra ngoài, một người bên cạnh bỗng nói: “Lão Dương, bắt đầu làm việc thôi! Ha ha, hiếm khi thấy ông không vội vã như hôm nay… A?” +

Người kia bỗng dừng lại, mọi người cùng quay đầu, phát hiện lão Dương thế mà nằm trên bàn hôn mê bất tỉnh. +

Mọi người tức tốc đưa lão Dương đến phòng y tế của nhà xưởng, bác sĩ nhanh chóng kiểm tra rồi tiêm cho lão Dương một mũi thuốc, ông chậm rãi mở mắt. +

“Bác sĩ, sao lại thế này? Lão Dương không có việc gì chứ?” Người chung quanh quan tâm hỏi han. +

Bác sĩ lắc đầu: “Cũng chẳng phải là bệnh nặng gì, chỉ là do ông ấy quá mệt mỏi thôi, lão Dương à, ông cũng đừng liều mạng như thế nữa, dù trong nhà nhiều áp lực, nhưng một khi ông ngã xuống, gia đình ông phải làm sao đây?” +

Sắc mặt lão Dương tái nhợt, nghe bác sĩ nói, trên mặt ông hiện lên ý cười, La Tiểu Lâu biết ông lại đang nghĩ đến con cái mình, nghe nói hiện tại đều là sinh viên cao đẳng. +

Nhìn lão Dương như vậy, La Tiểu Lâu bỗng nhớ đến cha mẹ, trong lòng đau xót, nghe tin mình đã hoàn toàn mất tích, bọn họ sẽ đau khổ đến mức nào? Nghĩ đến đây, La Tiểu Lâu cầm tay lão Dương, cậu quyết định dạy phương pháp cải tiến linh kiện số 05 cho lão Dương. Dù sao linh kiện cấp 1 cải tiến không lớn, tính năng cũng không kém đi, bên trên hẳn sẽ không vì chút chuyện này mà đuổi cậu. +

Như vậy, thu nhập của lão Dương sẽ tăng lên, cũng không cần tiếp tục liều mạng sớm tối như vậy nữa. +

Quả nhiên, bác sĩ cũng không khuyên được lão Dương, ông vẫn kiên trì trở về làm việc như cũ, La Tiểu Lâu đi theo lão Dương vào phòng làm việc của ông. +

Lão Dương kinh ngạc nhìn La Tiểu Lâu, thấy cậu chậm rãi đi tới, cầm lấy linh kiện số 05 bên cạnh ông bắt đầu lắp ráp. Động tác của cậu không nhanh, lại rất có tiết tấu, ngón tay linh hoạt, động tác tuyệt đẹp, lão Dương không biết vì sao, vẫn luôn nhìn chằm chằm như vậy. +

Thẳng đến khi La Tiểu Lâu lắp ráp xong một linh kiện, lão Dương mới giật mình mở to mắt nhìn La Tiểu Lâu: “Cháu… cháu…” +

La Tiểu Lâu nở nụ cười: “Chú Dương, linh kiện này cháu có sửa lại một chút, nhưng chú yên tâm, sẽ không gặp trở ngại ở khâu kiểm tra đo lường. Như vậy có thể tiết kiệm thời gian một chút, cháu nghĩ đối với chú Dương cũng không phải là chuyện xấu.” +

Lão Dương khiếp sợ nhìn La Tiểu Lâu nửa ngày, bỗng ông đứng bật dậy, bước nhanh tới nắm chặt tay La Tiểu Lâu: “Cảm ơn, Tiểu Lâu, rất cảm ơn cháu, cháu không biết việc này đối với chú có ý nghĩa như thế nào đâu…” +

La Tiểu Lâu đỡ lão Dương đang kích động ngồi xuống, còn nói thêm: “Nhưng mà, chú Dương, chú phải hứa với cháu một việc, nếu có ai hỏi, chú cũng không được nói cải tiến này là do cháu thực hiện.” +

Lão Dương nhìn La Tiểu Lâu trong chốc lát, trịnh trọng nói: “Tiểu Lâu, cháu yên tâm, chú sẽ không nói ra tên của cháu cho bất kỳ ai, cũng sẽ không để một ai nhìn đến phương pháp này của cháu.” +

La Tiểu Lâu cười gật đầu, sau khi xác định lão Dương đã học xong mới rời khỏi phòng làm việc của ông. Cậu cũng không tin tưởng người khác một cách mù quáng, dù sao thì đây cũng chỉ là linh kiện cấp 1, cho dù có người biết là cậu sửa cũng chẳng gây ra chuyện lớn gì. +

Sau khi La Tiểu Lâu trở lại phòng làm việc của mình, tiếng đập cửa bỗng vang lên. +

dathaiPiter
Bình luận
Đóng

Để lại một bình luận

Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận. +

* Chú ý: Những bình luận vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng sẽ bị xóa kèm quà tặng.