Chương 21: Dục vọng
CHƯƠNG 21 – DỤC VỌNG +
La Tiểu Lâu chợt nhận ra rằng, rất nhiều chuyện đều có điềm báo trước. +
Một tuần 7 ngày không phải đến trường thì là đi làm, nên La Tiểu Lâu vẫn duy trì thói quen ngủ sớm dậy sớm. Nhưng tối thứ 7, sau khi La Tiểu Lâu xử lý những chuyện vặt vãnh cho thiếu gia Nguyên Tích xong cũng không trở về phòng lên mạng học tập rồi ngủ, mà ôm một ít tài liệu vào phòng sách. +
Nguyên Tích thấy thế, bàn chân đã chuẩn bị bước vào phòng ngủ lại rụt về, đi theo La Tiểu Lâu vào phòng sách. +
La Tiểu Lâu nghi ngờ liếc Nguyên Tích, rõ ràng đã thay áo ngủ, cũng đã đến thời gian lên giường mọi ngày, lúc này hắn lại vào phòng sách làm gì? +
Nguyên Tích đương nhiên chiếm lấy cái sô pha có vị trí tốt nhất trong phòng. +
La Tiểu Lâu thức thời không so đo với hắn, trong căn nhà này, so với chủ nhân là cậu thì Nguyên Tích càng có địa vị hơn nhiều. +
Lại nhìn sách giáo khoa trên tay Nguyên Tích, khóe miệng La Tiểu Lâu giật giật, rốt cuộc là Nguyên Tích muốn chơi trò gì đây, từ trước đến nay hắn chưa từng đọc sách vào buổi tối, thành tích cũng đã tốt đến mức khiến người khác ghen tị, chẳng lẽ hắn đang dùng hành động để biểu đạt mình thật sự rất rảnh rỗi à. +
Nguyên Tích nhanh chóng nhận thấy tầm mắt của La Tiểu Lâu, giấu đầu lòi đuôi quay ngược quyển sách giáo khoa lại, sau đó ngẩng đầu ngạo mạn nói: “Tuy tôi biết cậu rất mê muội… thân thể của tôi, nhưng cũng đừng nhiệt tình thế chứ, cậu khiến tôi hoàn toàn không thể tập trung ôn bài.” +
Anh thật sự đang ôn bài sao?!! +
Cố nuốt tiếng gào sắp lên tới miệng, La Tiểu Lâu vờ ngoan ngoãn xin lỗi: “Thật xin lỗi đã quấy rầy anh.” +
Sau đó, khó khăn ám thị bản thân là trong phòng không hề có sự hiện diện của một kẻ có cảm giác tồn tại mạnh mẽ như Nguyên Tích, bắt đầu sắp xếp lại tài liệu trong tay. +
Vạch ra những điều không hiểu trong những tiết học gần đây, để thứ 2 nhờ Ates giảng lại miễn phí; ghi chép lại những linh kiện cấp 2 mà mình học được trong ngày hôm nay, nếu để đến sáng mai, có trời mới biết cậu còn nhớ được bao nhiêu. +
Hiện giờ La Tiểu Lâu đã biết được tầm quan trọng của những tư liệu này, nếu thông tin về linh kiện cơ giáp cấp 1 trên mạng đã ít, thì thông tin về linh kiện cấp 2 lại càng hiếm thấy hơn, huống chi còn được sắp xếp có hệ thống như vậy. +
1 tiếng sau, La Tiểu Lâu xoa xoa trán, hừm, hình như cũng không còn việc gì nữa, linh kiện cấp 1 thì có thể quay về phòng lên mạng học, nhưng xem ra nhu cầu mua 600 loại linh kiện cấp 1 càng lúc càng lớn. +
Hiện tại cậu học về linh kiện cấp 2 cần sử dụng không ít kiến thức về linh kiện cấp 1, đợi đến khi cậu dọn dẹp căn phòng, còn phải lắp ráp đống linh kiện chồng chất như núi trong đó, nếu không có một chút kinh nghiệm thao tác thực tế nào, thì xác suất thành công nhỏ bé đến đáng thương để cậu hoàn thành nhiệm vụ trong 1 tháng lại càng ít đi. +
Những thứ này phải mua ở đâu mới được? Thật sự phải bỏ một số tiền lớn để mua sao? +
Vừa tự hỏi vấn đề, La Tiểu Lâu vừa vô thức kéo quyển notebook trên bàn lại gần. Sau đó nhìn cây bút trong tay, cậu muốn tính thử xem nếu mua nguyên bộ linh kiện thì cậu cần tổng cộng bao nhiêu tiền. +
Đây là một quyển notebook chất giấy loại hiếm, hình như là lúc trước mang theo từ nhà họ La đến đây, ở thời đại máy tính bảng lưu hành, một quyển vở như vậy khiến La Tiểu Lâu có cảm giác rất thân thiết. Cậu mở ra trang đầu tiên, còn chưa kịp lên kế hoạch cho túi tiền nhỏ của mình, đã đọc được một câu như thế này: +
“Đến bây giờ tôi mới phát hiện, thì ra đây mới là chân tướng. Thế giới này vốn đã phân chia rạch ròi, làm người quả nhiên không nên hy vọng xa vời vào những thứ không thuộc về mình. Ngoại trừ hối hận và tiếc nuối chuyện này, cuộc đời tôi không còn gì lưu luyến nữa. Nguyện kiếp sau không bao giờ gặp lại anh, Lăng Tự.” +
La Tiểu Lâu ngỡ ngàng, miệng há hốc. Đây, đây rốt cuộc là có ý gì?! +
Nét chữ quen thuộc này khiến cậu muốn phủ nhận không phải là La Tiểu Lâu trước kia viết cũng không được. +
La Tiểu Lâu lập tức nhớ đến thời điểm cậu vừa xuyên qua, chủ nhân thân thể này đang tự sát, nếu bỏ qua một chuyện ngoài ý muốn là mình, thì nguyên chủ xem như đã thành công. +
Chẳng lẽ nguyên chủ quen biết Lăng Tự, hơn nữa còn là kẻ thù? Không, không phải, theo giọng điệu này thì đây là điển hình của yêu nhau lắm cắn nhau đau, vậy thì có vẻ La Tiểu Lâu trước kia là vì Lăng Tự mà tự sát?! +
Tuy rằng La Tiểu Lâu vô cùng tò mò chuyện này rốt cuộc là như thế nào, nhưng có thể đừng nhằm ngay lúc cậu tỏ vẻ tốt bụng với Lăng Tự không – cậu thật sự không cố ý giữ thang máy chờ bọn họ, dù rằng cuối cùng chẳng ai thèm nhìn đến – sau đó mới để cậu nhìn thấy một đoạn văn như vậy? +
Ông trời ạ, trò đùa này cũng quá trớn đi chứ?! +
La Tiểu Lâu vừa khiếp sợ vừa quẫn bách, ban ngày Lăng Tự ngạo mạn không nhìn đến cậu, nhưng ánh mắt châm chọc kia vẫn rất rõ ràng, trời ạ, rốt cuộc thì cậu đã làm gì, Lăng Tự sẽ xem cậu thành loại người nào, là kẻ sau khi bị khinh bỉ vứt bỏ vẫn còn vô sỉ muốn dây dưa? +
“Tôi cảm thấy, là chủ nhân của cậu, tôi cần phải hiểu một chút về ý nghĩa của đoạn văn này và lý do vì sao cậu lại thâm tình như thế mà xem đoạn văn này.” Một âm thanh lạnh lùng vang lên. +
La Tiểu Lâu hoảng sợ ngẩng đầu thì thấy Nguyên Tích đã lạnh mặt đứng bên cạnh cậu, dường như hắn vẫn luôn muốn làm như vậy… La Tiểu Lâu mới nhìn qua đoạn văn này vài giây, Nguyên Tích đã không một tiếng động đứng sau lưng cậu, có lẽ hắn đã đứng đó từ trước nữa kìa. +
“Ý nghĩa của đoạn văn này? Nhưng tại sao tôi lại phải giải thích ý nghĩa của đoạn văn này cho anh?” La Tiểu Lâu thều thào nói, có trời chứng giám, cậu càng muốn biết đoạn văn chết tiệt này có ý nghĩa gì để tránh cho mình sau này lại làm ra chuyện gì mất mặt nữa. +
Phát hiện La Tiểu Lâu thế mà không ngoan ngoãn giải thích như trước kia, sắc mặt Nguyên Tích càng thối, hắn túm cổ áo La Tiểu Lâu, dễ dàng xách cậu lên, nghiến răng: “Tôi hỏi cậu, cậu chỉ cần trả lời là được, quan hệ giữa cậu và Lăng Tự là gì?!” Nguyên Tích cảm thấy bản thân vô cùng phẫn nộ, vô cùng không thoải mái, cảm giác này đã bắt đầu từ lúc La Tiểu Lâu vui vẻ cầm quyển notebook kia vào phòng. +
Nhưng hắn cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra, ngày đầu tiên đến căn hộ này hắn đã thấy quyển vở kia, nhưng vì sao đến giờ mới cảm thấy phẫn nộ? Đương nhiên, điều này cũng không quan trọng. Quan trọng là, bây giờ hắn cảm thấy không thoải mái thì đừng ai mong được thoải mái. +
Khi bị ném lên sô pha, La Tiểu Lâu cuối cùng cũng phát hiện Nguyên Tích có gì đó bất thường, lập tức từ bỏ hành động giãy dụa vốn đã bị xem nhẹ, cuống quýt giải thích: “Không có quan hệ gì cả! Tôi cam đoan, tôi và anh ta một chút quan hệ cũng không có.” +
Áo ngủ Nguyên Tích xộc xệch vì động tác thô bạo của hắn, lộ ra thân thể thon gọn cường tráng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, tựa như sự kết hợp hoàn mỹ giữa vẻ đẹp và sức mạnh. La Tiểu Lâu vừa nhìn thoáng qua lập tức dời ánh mắt đi, hình ảnh kia thật… so với hành động hiện tại của Nguyên Tích càng khiến cậu cảm thấy nguy hiểm. +
Thế nhưng Nguyên Tích cũng không có ý định buông tha cho La Tiểu Lâu, chân của hắn chặn ngang thân thể cậu, chỉ cần một bàn tay cũng đủ để ghìm chặt đôi tay cậu, tay còn lại nắm chặt, chẳng lẽ hắn muốn hành hung cậu?! +
“Vậy ý của cậu là, cậu cảm thấy tôi bị mù chữ, đọc không hiểu ý nghĩa đoạn thư tình của cậu?!” Nguyên Tích đằng đằng sát khí quát, mặt mày hung ác, hắn thoạt nhìn như là tức điên rồi, cả đôi mắt cũng đỏ lên, chẳng khác nào một dã thú đang phát cuồng, ghìm chặt cậu dưới móng vuốt, mở ra cái miệng máu me có thể xé nát cậu nuốt vào bụng bất cứ lúc nào. +
La Tiểu Lâu co người lại, tựa như có thể cảm nhận được đau đớn khi nắm tay đấm vào người, cậu tuyệt vọng gào lên: “Không có! Tôi thật sự không viết thư tình cho anh ta, đó căn bản không phải là thư tình… tại sao tôi lại phải viết thư tình chứ? Tôi… tôi lúc ấy chắc là bị điên rồi mới viết ra một đoạn như vậy. Nhưng tôi cam đoan tuyệt đối không có ý nghĩa gì khác!” Sao Nguyên Tích lại nổi giận chứ? La Tiểu Lâu không có thời gian ngẫm nghĩ, nhưng cậu cảm thấy nếu mình không giải thích hoặc làm gì đó, Nguyên Tích thật sự sẽ phẫn nộ đến mức muốn giết cậu! +
Trời ạ, chẳng lẽ ngoài việc EQ mang giá trị âm thì năng lực lý giải của Nguyên Tích cũng có vấn đề sao, rốt cuộc là con mắt nào của hắn nhìn ra đây là thư tình, chẳng lẽ với gen cấp S của mình hắn đã học ngữ pháp đến trình độ này rồi sao… +
Cuồng nộ và rét lạnh trong mắt Nguyên Tích dần thối lui, sắc mặt đen ngòm trừng La Tiểu Lâu hết nửa ngày, sức mạnh có thể giết người trong tay cuối cùng cũng giảm bớt. Đúng lúc La Tiểu Lâu mừng rỡ nghĩ rằng Nguyên Tích đã tha cho cậu thì hắn lại cúi người xuống, đến gần bên tai La Tiểu Lâu, gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của Nguyên Tích. +
“Nghe đây, tôi mặc kệ trước kia đã có chuyện gì. Từ nay về sau cậu đã là nô lệ của tôi thì đừng có tùy tiện thông đồng với người ngoài, tôi rất ghét một người hầu phóng đãng.” Nguyên Tích nghiến răng nghiến lợi ra lệnh bên tai La Tiểu Lâu. +
La Tiểu Lâu rụt cổ, không kìm được run rẩy trả lời: “Tôi không có, cũng tuyệt đối không làm như vậy.” +
Có trời mới biết, bởi vì những chuyện chết tiệt không rõ ràng trước kia, cậu mới là người bị tổn hại nhiều nhất. +
Sau này cậu tuyệt đối sẽ không dính dáng gì đến Lăng Tự nữa, trước kia xảy ra chuyện gì cậu không thể kiểm soát được, nhưng giờ đây cậu có thể thực hiện nguyện vọng cuối cùng của chủ nhân thân thể này. Cậu và Lăng Tự học cùng trường, nếu nói tuyệt đối không gặp mặt thì thật khoa trương, nhưng cậu có thể cam đoan vĩnh viễn lờ đi Lăng Tự. +
Nguyên Tích yên lặng cúi đầu nhìn La Tiểu Lâu trên ghế sô pha, giống như một dã thú đang nghĩ xem nên xử lý con mồi dưới móng vuốt mình thế nào, hiển nhiên con mồi rất biết phối hợp, hoàn toàn không dám nhúc nhích, để lộ ra hai vị trí yếu ớt nhất là cổ và bụng, đây là biểu hiện tỏ vẻ thần phục. +
Nguyên Tích híp mắt nhìn chằm chằm cái cổ thanh tú trắng nõn lộ ra dưới áo La Tiểu Lâu, bỗng cảm thấy thật muốn cắn một miếng. Hiển nhiên Nguyên Tích không phải là loại người sẽ ủy khuất chính mình, hắn cúi đầu cắn lên cổ La Tiểu Lâu một cái. +
La Tiểu Lâu sợ đến mức kêu to. Thì ra còn có loại phương pháp ngược đãi người khác thế này sao?! +
Nguyên Tích ngại ồn mà nhíu mày, hắn cũng không dùng sức, hắn không muốn nô lệ yếu ớt này bị thương thật. Dù sao nếu cậu bị thương, thì những nhu cầu sinh hoạt hằng ngày của hắn sẽ gặp rất nhiều phiền toái. +
Hơn nữa, ngay cả bản thân Nguyên Tích cũng không rõ vì sao mình lại có xúc động muốn cắn La Tiểu Lâu, sau khi dùng đầu lưỡi liếm qua liếm lại khiến La Tiểu Lâu càng run lẩy bẩy, Nguyên Tích cuối cùng cũng ngồi dậy: “Tôi chỉ không hy vọng trong tình huống tôi không hề hay biết mà trên người nô lệ của tôi có dấu vết của người khác. Tốt nhất cậu nên tự ý thức được điều này.” +
“Đương nhiên, tôi dám cam đoan từ nay về sau trong lòng tôi chỉ nghĩ đến anh, trên thực tế, tôi cũng không rảnh mà nghĩ đến những người khác.” La Tiểu Lâu lập tức phối hợp trả lời, tuy rằng trong câu cuối có mang theo chút oán giận, ý muốn sở hữu và khống chế của dã thú đối với vật sở hữu – cho dù chỉ là nô lệ – quả nhiên thật đáng sợ. +
Nguyên Tích đứng lên, liếc nhìn quyển notebook trên bàn, lạnh lùng ra khỏi phòng sách. Hắn tự nói với chính mình: Hắn mới không thèm để ý đến quá khứ của tên nô lệ hoàn toàn không biết ơn và quý trọng này! +
La Tiểu Lâu xoay người bò dậy khỏi sô pha, ngơ ngác đứng một hồi, nhét quyển notebook vào góc trong cùng của giá sách, sau đó rời khỏi phòng. Bởi vì Nguyên Tích vô cớ nổi điên, giờ toàn thân cậu đều là mồ hôi lạnh, phải đi tắm lại lần nữa. +
Cậu vốn nghĩ mình đã tìm được cách tốt nhất để ở chung với Nguyên Tích, trên cơ bản, chỉ cần phục tùng tất cả mệnh lệnh của tên kia thì sẽ không có chuyện gì xảy ra. Giờ có vẻ còn phải thêm một việc, tuyệt đối trung thành? Có lẽ về sau cậu thích ai, hoặc là muốn kết hôn gì đó, đều phải báo cáo với người này, sau đó chờ hắn quyết định. +
La Tiểu Lâu rơi lệ đầy mặt, ông trời ơi, đã qua 4000 năm rồi, cậu không muốn bị ép duyên! +