Chương 52: Bạch sứ của bệ hạ
Kỳ Bách Linh đã đến phủ Kỳ Châu. +
Gã sai tổng quản truyền tin cho ba vị khách hàng lâu năm của mình, nói với họ là có hàng tốt từ kinh thành. +
Bọn họ lần lượt là Tần gia, Lưu gia và Vương gia, cả ba đều là phú hộ nổi tiếng trong thành Kỳ Châu. +
Quản sự Tần gia đi đến trước cửa hàng của Kỳ Bách Linh, hai bên là khách quen với nhau cả nên cũng không tâm sự gì nhiều mà trực tiếp bàn chủ đề chính: “Cho nhà ta ba trăm cục xà phòng sữa thơm, hai mươi hộp xà phòng thơm chủ đề bốn mùa và hai mươi cục xà phòng thủy tinh.” +
Sau đó ông ta lại hỏi: “Sao chuyến hàng lần này ông chủ Kỳ đi lâu thế? Ngươi về trễ thêm mấy hôm là xà phòng trong phủ ta hết sạch. Các lão gia trong phủ vì đó nổi giận thì ta lại khổ ấy chứ.” +
Kỳ Bách Linh cười ha hả, nói: “Trong kinh có hàng mới, bạch sứ. Ta đặt bộ bạch sứ này phải ở lại chờ hơn nửa tháng mới nhận được hàng, do đó chậm trễ ngày về.” +
Quản sự Tần ngạc nhiên: “Bạch sứ? Đồ sứ có cả màu trắng ư? Mau lấy ra cho ta xem xem.” +
Kỳ Bách Linh lập tức sai người hầu nâng ra một chiếc rương gỗ to, sau đó mở nó ra ngay trước mặt quản sự Tần. Bên trong rương còn đặt một chiếc rương chạm khắc hoa văn cỡ nhỏ, mở thêm chiếc rương đó ra mới nhìn thấy đồ sứ. +
quản sự Tần vừa nhìn đã thích mê. +
Bởi vì bên trong chiếc rương thiết kế theo dạng chia thành nhiều ô vuông nhỏ, mỗi ô lại lót một tấm tơ lụa mềm mại dày dặn, đỡ lấy đủ loại chén sứ Thanh Hoa trắng trong như ngọc đặt gọn trong từng ô vuông. Ngoài ra còn có muỗng, tách trà, bầu rượu, đôi đũa, món nào món nấy đều xinh đẹp tinh xảo, là loại đồ sứ mà ông chưa từng thấy qua. Ông lại nhớ tới mấy cái chén gốm đen tuyền trong nhà, so với chúng thì bạch sứ trong rương này quả là tuyệt sắc giai nhân. +
Quản sự Tần vội hỏi: “Bộ đồ sứ này giá thế nào?” +
Kỳ Bách Linh nói: “Không giấu gì ngài, loại bạch sứ này là sứ kiểu mới, cho nên được các quý nhân trong kinh yêu thích vô cùng. Khổ nỗi chỉ có một cửa hàng bán độc quyền, đơn đặt hàng kéo dài đến ba tháng sau mới trả hết, thậm chí bên họ sợ nhiều đơn quá làm không kịp còn chẳng chịu nhận đơn thêm. Ta cũng nhờ may mắn, lúc mới đến kinh thành đã nghe tin này bèn chạy qua đặt ngay trong đêm, nhưng cũng chỉ đặt được một bộ, không thể nhiều hơn. Ta với ngài là chỗ khách quen, ta không lấy mắc của ngài làm gì. Thôi thì xin chút phí vận chuyển… lấy ngài một ngàn hai trăm lượng bạc, tiền trao cháo múc.” +
Giá gốc đã là một ngàn lượng, giờ bán có một ngàn hai, kiếm được có bao nhiêu đâu. +
Quản sự Tần cũng đoán trước là bạch sứ này mắc, dù sao nó quả thực rất tinh xảo, nhưng giá vượt mức một ngàn lượng bạc thì ông không tự quyết được, phải về hỏi lại ý của lão gia phu nhân trong phủ. +
Quản sự Tần nói: “Ta về hỏi lại lão gia nhà ta, ngươi đừng vội bán cho ai.” +
Kỳ Bách Linh đồng ý. +
Lát sau lại có quản sự bên Vương gia ghé. +
Người này cũng đặt mua xà phòng thơm, mấy xấp giấy trắng và vài thứ đặc sản linh tinh ở kinh thành xong, sau đó mới hỏi Kỳ Bách Linh là đồ tốt mà gã nói đâu. +
Thế là Kỳ Bách Linh lại lấy bộ sứ Thanh Hoa kia ra cho quản sự Vương nhìn, lão cũng như quản sự Tần gia, cũng nói là để về phủ hỏi lại rồi cho hay. +
Mãi đến buổi chiều, quản sự Lưu gia cũng ghé. +
Lưu quản sự vừa tới thì quản sự hai nhà Tần, Vương cũng người trước người sau đi vào tiệm. Hai người đều đến để mua bộ đồ sứ đã xem ban sáng. +
Tần gia và Vương gia vốn đã không hợp nhau, bây giờ quản sự Tần nói muốn mua mà quản sự Vương cũng thế. +
Nhưng đồ sứ thì chỉ có một bộ. +
Quản sự Tần nói: “Xét theo thứ tự trước sau, ta xem món này trước thì phải bán cho ta.” +
Quản sự Vương đâu chịu: “Ngươi có đặt cọc đâu, không cọc thì nghĩa là ai muốn cũng được. Ông chủ Kỳ, bán cho ta đi.” +
Kỳ Bách Linh: “…” +
Quản sự Tần lấy ngân phiếu ra, nhìn chằm chằm Kỳ Bách Linh: “Mang rương ra đây, ta mua mang về luôn.” +
Quản sự Vương cũng móc ngân phiếu ra: “Hôm nay ta phải mang được bộ bạch sứ này về cho bằng được.” +
Kỳ Bách Linh lau mồ hôi trên trán, không dám lấy tiền của ai, bởi vì gã không dám đắc tội với bên nào. +
Ban đầu, gã chỉ nghĩ đồ sứ này vừa độc vừa hiếm, định bụng sẽ bán giá tốt, lại không ngờ tới quản sự hai nhà Tần, Vương sẽ vì chuyện này xảy ra tranh chấp. +
Nếu biết trước thì gã đã chọn hẳn một nhà để chào hàng, sau đó sai người giao thẳng đến phủ, sẽ không để tình huống này xảy ra. +
Quản sự Lưu gia sợ cãi nhau chưa đủ to còn góp vui: “Chuyện này có gì khó nói đâu? Các ngươi hai bên, bên nào báo giá cao hơn thì ông chủ Kỳ đây sẽ bán cho bên đó. Đồ sú này quả là đẹp thật. Ta sống hơn nửa đời người vẫn chưa từng gặp được bộ chén dĩa nào đẹp như thế. Ông chủ Kỳ đã nói rồi đây thôi, đến cả quý nhân trong kinh muốn mua còn phải xếp hàng, bộ này là độc nhất vô nhị ở Kỳ Châu này rồi.” +
Kỳ Bách Linh vội la lên: “Quản sự Lưu, ngài, ngài nói vậy…” +
Ngài đừng có đứng đó đổ thêm dầu vào lửa! +
Quản sự hai nhà Tần, Vương cạnh khóe “hừ” nhau, nói: “Đừng bán cho ai cả, ta về phủ hỏi lại ý lão gia.” +
Thế là hai người ai về nhà nấy, quản sự Lưu cũng hồi phủ kể lại chuyện cười vừa gặp hôm nay cho đại lão gia nhà mình. +
Đại lão gia Lưu gia hỏi: “Bộ sứ kia đẹp đến vậy sao? Dù hai nhà Tần, Vương không hợp nhau từ trước. nhưng cũng không đến nỗi vì chút việc vặt này mà trở mặt chứ hả?” +
Lưu lão gia muốn được tận mắt chứng chiến đồ sứ kia, lão gia hai nhà Tần, Vương cũng có suy nghĩ như ông. Thế là cả ba đều kee Kỳ Bách Linh mang đồ sứ đến trong phủ nhà mình. Kỳ Bách Linh lại sợ đắc tội bọn họ. đành phải nghĩ ra biện pháp chữa cháy, đó là mời lão gia ba nhà đến tửu lâu tốt nhất trong thành, để cả ba bọn họ cùng đồng thời được chiêm ngưỡng đồ sứ. +
Nhưng sự việc này lại càng ngày càng trôi xa khỏi tầm kiểm soát. +
Cả ba lão gia đều muốn có bộ sứ Thanh Hoa này. +
Kỳ Bách Linh như kiến bò trên chảo nóng, chuyện gì đang xảy ra vậy hả! +
Nếu biết được sẽ có kết cục này, gã đã không mua loại nguyên bộ này, chỉ mua các món sứ riêng lẻ thì còn chia ra bán cho ba nhà này được. +
Kỳ Bách Linh đổ mồ hôi: “Ba vị lão gia, chỗ ta còn có các loại bạch sứ khác, không phải sứ Thanh Hoa, cũng không phải nguyên bộ mà là các món chén, mâm riêng lẻ, không biết…” +
Tần lão gia nói thẳng: “Nếu không phải nguyên bộ thì chắc chắn không đẹp được như loại Thanh Hoa này, hôm nay lão gia ta nhất định phải có nó.” +
Vương lão gia cũng tỏ vẻ phải là đồ sứ Thanh Hoa mới được, loại khác miễn bàn tới. +
Lưu lão gia nói: “Như vậy đi, ai trong chúng ta ra giá cao hơn thì hàng về tay người đó, công bằng rồi chứ?” +
Tần lão gia nói ngay: “1300 lượng.” +
Vương lão gia: “1500 lượng.” +
Tần lão gia gằn giọng: “1700 lượng.” +
Lão thật lòng thích bộ đồ sứ này, vừa gặp nó đã mê mẩn, dù thế nào cũng phải mua về cho bằng được. +
Kỳ Bách Linh: “…” +
Lưu lão gia đảo mắt nhìn quanh rồi báo giá: “1800 lượng.” +
Trông dửng dưng không có vẻ gì là muốn tranh bộ đồ sứ kia. +
Kỳ Bách Linh gào thét trong lòng, ngài chỉ cố ý tới nâng giá góp vui chứ gì! +
Hai người Tần lão gia và Vương lão gia tranh tới tranh lui, cuối cùng Tần lão gia đã chi ra 2200 lượng bạc mới tranh mua được bộ đồ sứ kia mang về. +
Tiền trao cháo múc, cuối cùng Kỳ Bách Linh thu về hơn hai ngàn lượng ngân phiếu, mãi vẫn còn lâng lâng cứ ngỡ mình đang nằm mơ. +
Gã kéo quản sự nhà mình lại nói: Ngươi đánh ta một cái coi coi ta có đang nằm mơ không?” +
Quản sự cũng kích động khác gì Kỳ Bách Linh, nhưng ông nào dám đánh ông chủ, chri nói: “Ông chủ, là hai ngàn lượng thật đó ông! Cái, cái này… chúng ta chỉ bán một bộ đồ sứ thôi, vậy mà thu về tới hai ngàn lượng!” +
Kỳ Bách Linh sửa lại: “Là hai ngàn hai trăm lượng.” +
Quản sự gật đầu như mổ thóc: “Đúng! Đúng!” +
Kỳ Bách Linh hít sâu thở đều hồi lâu mới bình tâm lại. +
“Đi thôi, về tiệm, về bán hết mấy món chén đũa kia. Lần đi buôn này hốt bạc, ta có thể mua nhà ở kinh thành!” +
Chuyện Kỳ Bách Linh bán ra bộ bạch sứ giá trên trời đã được loan truyền với tốc độ chóng mặt. +
Những ngày sau đó, ngày nào cũng có người tới hỏi mua. +
Kỳ Bách Linh bèn đem những món bách sứ lẻ lấy ra chào hàng, mỗi nhà chỉ được mua tối đa bốn món, hai chén hai mâm, mỗi món mười lượng, không được mua nhiều hơn. +
Tổng cả chuyến hàng này, gã vận chuyển hơn hai trăm dụng cụ chén bát đến Kỳ Châu, số đó rất nhanh đã bán sạch hàng. Nhiều người đến sau muốn mua lại chẳng có để mua, bọn họ đều năn nỉ gã chuyển hàng về thêm, có mắc hơn chút cũng được. +
Vì sao lại cháy hàng đến vậy? +
Vì nó đẹp chứ sao! +
Loại bạch sứ này trông như bạch ngọc, tinh xảo lại bóng loáng, bên trên còn in hoa văn tinh mỹ. +
Hơn nữa, giá cả của nó lại vô cùng hời, chỉ có mười lượng bạc một cái. +
Bọn họ mua về cho phu nhân nhà mình dùng, nhìn hai mâm hai chén bạch sứ đặt trên bàn trông rất đẹp mắt. Từ ngày dùng loại bạch sứ này, phu nhân nhà họ dần chướng mắt loại hắc sứ và chén gốm ngày trước. +
Trong số những người mua bộ chén in hoa văn mẫu đơn này, có một người là thương nhân nước Ân. Nước này và đế quốc Thánh Thú có hiệp nghị hòa bình, biên giới hai nước mở cửa, cho nên người dân vùng biên giới hay qua lại với nhau, thường có các thương đội từ lớn đến bé vận chuyển hàng hóa qua lại hai nước để buôn bán. +
Thương nhân tên Gia Ân mua bốn món chén đĩa, một số đặc sản vùng Kỳ Châu, có cả xà phòng thơm ở kinh thành, sau đó dẫn thương đội đi về hướng một thành trì nhỏ ở biên cảnh nước Ân, Sa Thành. +
Xà phòng thơm đem qua nước Ân cũng bán rất chạy, giá ba lượng bạc một cục mà còn cung không đủ cầu. +
Gia Ân chưa vào trong thành đã cảm giác không khí nơi này có hơi quái lạ. +
Trước đó, hắn có nghe nói tướng quân mang binh từ kinh thành đến Sa Thành đóng quân, cửa thành nơi này vốn đã gác rất nghiêm, nhưng hiện giờ còn nghiêm hơn nữa, còn điều thêm vài quan binh đến canh gác. +
Gia Ân nghi hoặc, chuyện này là sao? Chẳng lẽ sắp phải đánh giặc hay sao? +
Hắn chưa kịp vào thành hỏi thăm tin tức thì từ đâu xuất hiện mấy binh lính xông đến, hùng hổ dẫn hắn đi. +
Các binh linh này đều đeo đao bên người, Gia Ân không dám phản kháng. +
Suốt đường áp giải, hắn cứ thấp thỏm bất an, sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh. Hắn không biết mình đã phạm vào tội gì, hai chân rệu rời lê bước đến phủ Thành chủ. +
Sau đó, hắn bị giải đến một căn phòng, nhốt trong đó không cho ra, mấy xe hàng hóa lớn của hắn cũng bị đem đi mất. +
Hắn không biết mấy xe hàng đó của hắn đã bị người ta khui ra xem, người hầu trong phủ kiểm kê từng món một, sau khi phát hiện ra bốn món bạch sứ bèn đặt lên khay, mang lên dâng tận tay chủ nhân của nơi này. +
Vài ngày trước, Ngũ hoàng tử nước Ân đã đến Sa Thành, hắn phụng mệnh phụ hoàng đến đóng giữ biên cảnh. +
Ngũ hoàng tử cầm chén sứ trắng trên tay, từ tốn thưởng thức, vuốt ve đóa hoa mẫu đơn nở rộ phần đế chén. Trông nó không giống được vẽ nên, cũng không giống được khắc lên, cứ như nó vừa sinh ra đã nở rộ trên cái chén này. +
Món đồ tinh xảo như vậy, sờ vào lán mịn như ngọc, nhưng lại không phải ngọc, mơn trớn mãi vẫn không biết là gì. +
Nhưng ngũ hoàng tử vô cùng yêu thích. +
Mấy món đồ này có thể dâng làm quà mừng thọ cho phụ hoàng. +
Dạo gần đây, vì muốn chuẩn bị quà mừng thọ cho người mà hắn đã “mời” hết các thương nhân trong thành, cốt yếu muốn tìm xem có thứ gì mới lạ hay không. Cho nên miễn là thương nhân từ bên ngoài mới vào thành, đều sẽ không tránh khỏi “được mời”’ vào phủ thành chủ. +
Ngũ hoàng tử đã chọn được quà, bèn phất tay nói: “Thưởng.” +
Trong khi Gia Ân, người đã mang bạch sứ vào thành thì vẫn đang sợ hãi chờ nghe phán quyết của mình. Chợt hắn nghe có tiếng động ngoài cửa, ngay sau đó, một người trông như người hầu bước vào, đặt chiếc khay đang cầm trong tay xuống bàn, bên trên là hai thỏi vàng nguyên chất. +
Hắn ta nói: “Đây là tiền mà chủ tử nhà ta mua bốn món bảo bối từ ngươi.” +
Gia ngẩn ngơ, hỏi lại theo phản xạ: “Bảo bối gì?” +
Người hầu đáp: “Là hai mâm hai chén màu trắng.” +
Gia Ân nghe xong trừng mắt thao láo, nhìn lại hai thỏi vàng nguyên chất trên bàn, thân người chợt đổ ngang té xuống đất. +
+
Đấu giá đời đầu =))))) +
+
Xỉu liền mà +
+
Cầu vượt cung giá lên trời luôn +
+
Cày sò cày sò +
+
Cuốn n +
+
Nhìu thương nhân té xỉu quá +
+
🤣🤣🤣 +
+
Đoán vội có thêm 1 cung phi=)) +
+
cày sò +
+
=]] là thương nhân mà mới 2 thỏi vàng đã xỉu ngang vậy anh +
+
Liệu truyện có liên hôn ko ta +
+
Đấu giá đây mà +
+
Đấu giá thời cổ đại à. ” Mời ” kiểu đó chắc xỉu ngang quá +
+
đời đầu đấu giá +