Chương 54: Chu Tước quân đưa lông chim cho bệ hạ
Thời gian tổ chức kỳ khoa cử đầu tiên từ trước đến nay của đế quốc Thánh Thú đã được định ngày. +
Là vào đầu tháng mười năm nay. +
Quyết định này của Tạ Mạnh Chương đã khơi dậy làn sóng dư luận trong triều, ý kiến phản đối vẫn chiếm đa số, còn lại một phần quan đại thần không lên tiếng trong buổi thượng triều, nhưng trong lòng họ cũng không ưng ý cách làm này. +
Phản ứng này của các đại thần đã nằm trong dự đoán của Tạ Mạnh Chương. +
Chỉ cần không ngu đều biết chế độ này sẽ ảnh hưởng đến ích lợi của thế gia, nhưng biết thì lại thế nào, Tạ Mạnh Chương vốn muốn cải cách chế độ tuyển quan cũ, phá vỡ thế lũng đoạn của thế gia hiện nay. +
Ý kiến phản đối lại bị bóp nghẹt. +
Các thế gia vọng tộc ôm cục tức trong lòng, thế là một sự kiện “trùng hợp” như đã ước hẹn xảy ra, không một ai đến đăng kí tham gia thi. +
Nhưng sau cùng, trong số bọn họ vẫn có “người phản bội”. +
Đế quốc rộng lớn ngần này, không phải thế gia nào cũng là đại thế gia, có số ít đại tộc vốn rực rỡ huy hoàng nay đã xuống dốc, bọn họ tha thiết mong cầu một cơ hội vực dậy cơ đồ. +
Lần thi tuyển này chẳng phải là cơ hội tốt nhất hay sao? +
Nhưng suy cho cùng thì đây cũng là lần đầu tiên tổ chức, số lượng người báo danh không nhiều mấy. Trong số các khoa, khoa văn là nhiều người nhất, có ba mươi bốn người. Các khoa còn lại đều lác đác mươi mấy người, cộng tổng lại hết chỉ có một trăm mười bốn người. +
Nguyên văn lời nói của Tạ Mạnh Chương là thế này: “Nếu các ngươi đã không muốn làm quan, vậy nhường cơ hội này cho người khác. Các ngươi không muốn phụng hiến cho đất nước này, ngoài kia vẫn còn rất nhiều người sẵn lòng.” +
Những lời này như cú tát vào mặt các thế tộc. +
Bá tánh dân thường làm gì có tư cách làm quan? Không được! Tuyệt đối không được! +
Bọn họ bắt đầu viết tấu chương khuyên ngăn, sổ con chất thành đống, đặt trên án thư ở Ngự Thư Phòng, nhưng Tạ Mạnh Chương lại chẳng thèm ngó lấy một lần. +
Lúc Dịch Cẩn ăn chiều ở tẩm cung với Liêm Trinh đã nghe hắn kể về phản ứng của các đại thần, nghe xong y cười nắc nẻ. +
“Sao lại không được? Quá được ấy chứ! Bây giờ đám người đó mới biết sợ, biết sợ sao hồi trước còn làm? Dám đối nghịch thì khác nào tự tìm chết? Sau đó thì sao? Ta… Thanh Long quân xử lý như thế nào?” +
Liêm Trinh vừa cười vừa gắp đồ ăn cho bệ hạ, nói: “Thanh Long quân không để ý đến bọn họ, mặc cho bọn họ lo lắng suông thôi. Nếu đến giới hạn mà bọn họ vẫn chưa chịu thua thì chuyện cho dân thường tham gia thi tuyển quan sẽ thành sự thật.” +
Dịch Cẩn nói thầm trong lòng, với tính tình của Tạ Mạnh Chương thì có thể lắm. +
Cũng như những sự việc tranh cãi gần đây, có lần nào lời phản đối của các đại thần có tác dụng không? +
Không có. +
Ngoài việc để Tạ Thiên Luật chủ trì khoa cử lần này ra thì những việc còn lại, Dịch Cẩn đều rất ủng hộ cách làm của tạ Mạnh Chương. +
Thủ phụ không hổ danh là thủ phụ. +
Tư duy của hắn đã vượt quá mức quy định, năng lực và sự quyết đoán này của hắn là thứ mà người khác có học cũng chẳng học được. +
Sau khi ăn cơm chiều, Dịch Cẩn chờ cho xuống cơm rồi mới đi tắm rửa, tới giờ đèn đuốc được thắp lên lại thấy Liêm Trinh cầm danh sách đi đến. +
“Đêm nay đến lượt cung Thanh Long, bệ hạ nên ghé tẩm cung Bách Lí công tử.” +
Dịch Cẩn gật đầu, nói: “Đi thôi.” +
Phẩm bậc của “công tử” chỉ đứng sau “quân”, toàn hậu cung chỉ có mười vị. Phẩm cấp này đã tương đối cao, cho nên chức quan trong triều của bọn họ cũng đều không thấp. +
Như vị Bách Lí công tử này, tên đầy đủ của hắn là Bách Lí Hạ, người mang huyết thống đằng xà, hiện đang là học sĩ Nội Các, đảm nhiệm chức vụ thứ phụ, tương đương với cánh tay trái của Tạ Mạnh Chương. +
Thật lòng mà nói, Dịch Cẩn có hơi đi đến cung của Bách Lí Hạ. +
Bởi vì rắn có hai… +
Nam phi trong hậu cung của y hiếm người có hai cây, cộng thêm cả Bách Lí Hạ nữa cũng chỉ có ba người. Một người ở cung Huyền Vũ, cũng mang huyết thống của xà nhưng phẩm cấp chỉ là tiểu thị. Người còn lại vẫn là người của cung Thanh Long, là một vị tuyển hầu. Nhưng trước giờ, hai người bọn họ không dám đút cả hai cây vào lỗ nhỏ của y. +
Bách Lí Hạ thì dám. +
Dịch Cẩn ngồi trên bộ liễn, khởi giá đi đến cung Thanh Long. Trên đường đi, cảm giác những lần bị Bách Lí Hạ đút cả hai cây hàng vào chịch nát lại khơi dậy trong y, khiến y rùng mình tê dại. +
Con rắn đen này có hơi quấn người. +
Ài… +
Sắc trời tối dần, các nơi trong cung đều thắp đèn lồng, chiếu sáng lối đi nhỏ. +
Không biết từ đâu, một bóng đen đột nhiên ập xuống, chặn đường ôm lấy Dịch Cẩn. +
Trong khi y được phen hoảng hồn thì Liêm Trinh và các hộ vệ lẫn nội thị đều không có phản ứng gì. +
Bởi người tới là Thẩm Ý Đàn. +
Bộ liễn dừng bước, hộ vệ và nội thị đều hành lễ với hắn. +
Dịch Cẩn nói: “Ngươi làm gì đấy? Dọa ta sợ muốn chết.” +
Thẩm Ý Đàn bế Dịch Cẩn lên bằng một tay, không nói hai lời đã giang rộng đôi cánh, thả người bay lên giữa không trung. +
Liêm Trinh trơ mắt nhìn bệ hạ bị bắt mất, chỉ biết nói vọng theo: “Bệ hạ!” +
Dịch Cẩn ngồi trên cánh tay Thẩm Ý Đàn, quơ tay đấm vào vai hắn: “Ngươi làm gì vậy! Thẩm Ý Đàn! Ta đang định đến chỗ Bách Lí mà! Ngươi đừng có lần nào cũng vậy được không hả!” +
Dịch Cẩn tức đỏ mặt, giọng la mắng của y vọng lại của y nhỏ dần rồi mất dạng. +
Liêm Trinh và các hộ vệ chỉ đành đứng đó trông theo trong bất lực. +
Một nội thị dè dặt hỏi: “Đại nhân, có cần đi nói cho Bách Lí công tử một tiếng không?” +
Liêm Trinh thở dài: “Đi đi.” +
… +
Trong viện của Bách Lí Hạ đèn đuốc sáng trưng, cứ như đang khoe với các nam phi khác trong cung Thanh Long, sợ họ không biết đêm nay bệ hạ sẽ đến nơi này. +
Bách Lí Hạ đã tắm rửa sạch sẽ, ngồi trên giường cầm sách đọc, cận hầu đứng bên cạnh lau tóc giúp hắn. +
Nhưng tâm trí Bách Lí Hạ nào đặt trong sách. +
Thấy hắn lại ngước đầu lên ngóng nhìn về phía cửa, cận hầu bèn cười: “Công tử, ngài đã nhìn bao lần rồi? Ngài đừng gấp, bệ hạ sẽ đến ngay thôi ạ.” +
Tâm trạng Bách Lí Hạ đang vui, nghe cận hầu nói vậy cũng không trách cứ. +
Lát sau nhìn thấy nội thị trong cung Dịch Cẩn đi đến cửa, hai mắt Bách Lí Hạ sáng bừng, vội bỏ sách xuống đứng dậy. +
Tiếc là nội thị lại bảo: “Đêm nay bệ hạ không tới, Bách Lí công tử, ngài đừng chờ nữa.” +
Bách Lí Hạ hỏi một câu: “Tại sao bệ hạ lại không tới?” +
Nội thị nói nhỏ: “Trên đường đi đến đây, bệ hạ gặp Chu Tước quân…” +
Bách Lí Hạ đã hiểu. +
Chu Tước Quân cướp mất bệ hạ của hắn. +
Nội thị truyền lời xong bèn rời đi, để lại Bách Lí Hạ thần sắc uể oải, quay lại nói với cung nhân: “Tắt hết đèn đi.” +
Dịch Cẩn ngồi ở tẩm cung Thẩm Ý Đàn, đến giờ vẫn còn bực. +
Thẩm Ý Đàn thì đã đi tắm. +
Ban nãy, Dịch Cẩn tắm rửa xong rồi mới rời cung, lúc đi chỉ mặc một lớp áo choàng, Bây giờ về lại tẩm cung, y bèn cởi áo choàng , để lộ ra áo ngủ rộng thùng thình bên trong. +
Dịch Cẩn ngồi một mình trong tẩm điện cảm thấy buồn chán, bắt đầu nhìn ngắm khắp nơi. +
Trước khi đến đây, Dịch Cẩn không tài nào ngờ đến tẩm cung cung Chu Tước sẽ được xây dựng trên cây. +
Vừa nãy Thẩm Ý Đàn ôm y bay vào đây, nương theo ánh trăng lờ mờ, một khu nhà trên cây chi có trong truyện cổ tích hiện ra trước mắt y. +
Một cái cây… cổ thụ khổng lồ! +
Tia sáng len qua tán lá chiếu rọi xuống, ngước lên ngắm nhìn những ánh đèn lập lòe từ các cung điện trên cây, trong bóng đêm bao trùm len nơi đây một cảm giác thần bí tựa cổ tích. +
Thậm chí vào ban nãy, Dịch Cẩn đã cảm thấy hối tiếc khi không đến thăm cung Chu Tước sớm hơn. +
Giờ phút này, y đã ngồi bên trong cung điện thần thoại ấy. +
Cung điện trên cây được thiết kế hình tròn, bốn phía là tám khung cửa sổ sát đất, không có cửa chính hay bất kì cầu thang đi lên nào. +
Cũng phải thôi, Thẩm Ý Đàn có thể bay mà. +
Có lẽ các hạ nhân trong cung hắn đều là người thuộc tộc chim bay cả. +
Gam màu bên trong tẩm cung này không giống những nơi khác, nó chọn theo tông màu sáng, mang lại cảm giác rất thoải mái. +
Thẩm Ý Đàn bước ra từ phòng tắm, hắn không mặc áo ngủ mà lại khoác trên trường một bộ màu trường bào đỏ thẫm, mái tóc vừa mới hong khô vẫn còn đọng hơi nước xõa tung trên vai. +
Dịch Cẩn: “?” +
Đêm hôm đêm khuya, hắn tắm rửa xong lại còn ăn mặc chỉnh trang như thế là ý gì? +
Thẩm Ý Đàn đi đến bên người Dịch Cẩn, ôm lấy vòng eo của y, sau đó vùi đầu vào tóc y hít một hơi thật sâu, thở dài đầy thỏa mãn. +
Dịch Cẩn nói: “Hôm nay ngươi mà cố ý dụ dỗ ta xong lại không chịu thị tẩm là ta giận thật đấy.” +
Lần nào Thẩm Ý Đàn cũng làm vậy, có là thánh nhân cũng phải nổi giận. +
Thấm Ý Đàn cười nhẹ, cắn lên vành tai Dịch Cẩn: “Không đâu.” +
Dịch Cẩn nhướng mày, “không đâu”? +
Là không trêu chọc y hay là không chịu thị tẩm? +
Thẩm Y Đàn đứng dậy, đi đến phía sau tấm bình phong trong phòng, sau đó nhanh chóng quay lại với một chiếc hộp gỗ thon dài trên tay. +
Hắn lại ngồi xuống bên cạnh Dịch Cẩn, mở hộp ra rồi nói: “Tặng cho bệ hạ.” +
Dịch Cẩn cúi đầu nhìn vào, trong hộp có lót một lớp tơ lụa trắng tuyết, bên trên là một chiếc lông chim thật dài có màu đỏ như lửa, bóng bẩy mượt mà, trông vô cùng đẹp mắt. +
Dịch Cẩn: “Đây là… của ngươi?” +
Thẩm Ý Đàn nhếch môi cười: “Là chiếc lông chim dài nhất của thần, bệ hạ thích không?” +
Cũng là phần lông đuôi đẹp đẽ nhất. +
Tất nhiên là Dịch Cẩn thích chứ, nhưng y lại chẳng muốn nhìn bộ dạng đắc ý của Thẩm Ý Đàn, thế là chỉ rụt rè gật đầu: “Thì cũng được.” +
Thẩm Ý Đàn: “Tặng lông chim của mình là hành động theo đuổi bạn đời của rất nhiều loài chim.” +
Dịch Cẩn: “!” +
Y được tỏ tình? +
Đúng vậy rồi nhỉ? +
Ừ đúng mà! +
Thẩm Ý Đàn: “Bởi vì ta và bệ hạ nợ nhau một buổi hôn lễ, cho nên hôm nay thần muốn được uống với bệ hạ một chén rượu hợp cẩn.” +
Thẩm Ý Đàn cầm chén rượu lên rồi đổ đầy, đưa một ly cho Dịch Cẩn, ly còn lại là dành cho hắn. +
Dịch Cẩn hỏi hắn: “Sao lại là hôm nay? Hình như hôm nay đâu phải ngày đặc biệt gì?” +
Thẩm Ý Đàn cười nói: “Không cần phải là ngày đặc biệt gì cả, ngày nào đều như nhau.” +
“Hơn nữa, thần đã muốn được làm điều này từ rất lâu rồi.” +
Dịch Cẩn nâng chén lên, chạm chén mình với Thẩm Ý Đàn rồi lại nhấp môi uống một hợp. +
Thẩm Ý Đàn: “Rượu hợp cẩn phải uống cạn.” +
Dịch Cẩn cũng nghe theo. +
Loại rượu này không quá nồng mùi rượu, lại có vị ngọt, Dịch Cẩn cảm thấy uống rất ngon. +
Y đã cạn, Thẩm Y Đàn mới ngửa đầu uống sạch chén rượu của mình. Dịch Cẩn nhìn chằm chằm hầu kết của hắn, xem nó chuyển động trượt lên xuống đầy gợi cảm theo từng đợt nuốt, ánh mắt y dần nhuốm màu dục vọng. +
Thẩm Ý Đàn đặt chén rượu lại bàn, ánh mắt lưu luyến nhìn ngắm gương mặt Dịch Cẩn: “Bệ hạ, tới giờ động phòng rồi.” +
+
Truyện dễ thương lắm luôn. +
+
Mỗi anh công một vẻ, ai cũng dễ thương cả +
+
Huhu Thẩm Ý Đàn soft mà nó thú vị quáa +
+
Đọc tên chương cười gần chớt =)))))) +
+
Từ từ nhìn lại tên chương… +
+
=]] đúng là không sống trong sáng nổi +
+
Tới gòi tới gòi =))) +
+
Ảnh dịu kha +
+
Soft xỉuuuu
+
+
Ko bt nài tới anh long nữa +
+
Chim thối cắp mất đồ của xà con rồi +
+
Cbi động phòng +
+
Khổ thân, đồ chim khốn nạn=))) +
+
chim chim thị tẩm thuii +
+
Cứ phải cướp của đứa khác anh mới chịu 😆 +
+
Nhưng thực sự mấy đoạn này như uống độc tự vẫn ý +
+
Không giống gạ xoạc tý nào +
+
Ảnh dịu dàng quá nhưng mà chap sau thì không chắc =)))) +
+
Tôi chờ ảnh ” hoá thú “
+